Showing posts with label Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn. Show all posts
Showing posts with label Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn. Show all posts

Sunday, February 17, 2008

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 20

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 20


- Cậu phải thừa nhận rằng các phương pháp chữa bệnh của chúng tôi hơn đứt các phương pháp của cậu. Chỉ nội một việc dùng mật bôi vào các vết thương sầy da rách thịt, tím bầm hay cả áp xe nữa cũng đã hiệu nghiệm lắm rồi. Thật là thứ thuốc sát trùng rất tốt, hễ bôi vào là không mưng mủ được nữa.
Bác sĩ Thuốc viên đáp :
- Tôi không thể nào đồng ý với cô được. Phải lấy i-ốt mà bôi vào các vết thương sầy da rách thịt chứ. I-ốt là thuốc sát trùng tuyệt diệu, bôi vào là tuyệt đối không mưng mủ.
- ít ra thì cậu cũng phải thừa nhận rằng i-ốt đốt cháy da cháy thịt, còn dùng mật thì không đau đớn gì chứ.
- Tôi đồng ý là chữa bằng mật có thể có hiệu nghiệm đối với các cô, chứ không phải là đối với bọn con trai chúng tôi đâu.
Mật ngọt ngạc nhiên :
- Tại sao vậy ?
- Cô chả vừa nói là chữa như vậy thì không đau đớn là gì .
- Thế cậu muốn làm cho người ta đau à ?
- Nhất định ! - Thuốc viên đáp - Nếu có cậu nào nhảy hàng rào bị sớt chân sớt cẳng thì phải bôi i-ốt vào cho nó đốt da đốt thịt đi; có thế thì cậu ta mới nhớ đời rằng trèo hàng rào là rất nguy hiểm và sẽ cạch không làm thế nữa.
Mật ngọt nói :
- Không leo hàng rào thì cậu ta sẽ trèo lên mái nhà và ngã gãy cổ thì sao ?
- Lúc đó chúng tôi sẽ lại bôi i-ốt vào đầu cậu ta và cậu ta sẽ nhớ mãi rằng trèo lên mái nhà cũng rất nguy hiểm. Do đó. i-ốt có tác dụng giáo dục rất lớn.
Mật ngọt đáp :
- Người thầy thuốc phải làm dịu bớt nỗi đau khổ của bệnh nhân chứ không phải có nhiệm vụ giáo dục họ. Mà i-ốt thì chỉ làm cho họ đau đớn thêm thôi.
Thuốc viên tuyên bố :
- Ngưòi thầy thuốc phải quan tâm đến đủ các mặt. Dĩ nhiên là khi chữa cho con gái thì không được nghĩ ngợi gì hết, nhưng khi chữa cho tụi con trai ...
Mật ngọt ngắt lời chú :
- Nói chuyện khác đi ! Không thể nhảy với cậu được nữa !
- Tôi cũng không thể nhảy với cô được nữa đâu !
- Cậu không được lịch sự lắm đấy !
- Người ta cứ bao biện những ý kiến vớ vẩn trước mặt tôi thì tôi lịch sự làm sao được .
- Chính cậu bao biện những ý kiến vớ vẩn thì có ! Cậu tự cho cậu là thầy thuốc ư? Cậu chỉ là đồ lang băm hạng bét thôi !
- Còn cô ... cô !
Bác sĩ Thuốc viên cáu sườn đến nỗi không nói nên lời nữa.
Chú đứng sững lại giữa đám đông đang nhảy, miệng chú lắp bắp hoài làm ngừời ta cứ ngỡ chú là con cá bị quẳng khỏi mặt nước. Từng cặp, từng cặp lướt qua vai phải chú, hích vào người Mật ngọt. Cô kéo tay áo chú :
- Chúng ta nhảy đi ! Sao cậu lại đứng thế ? Chúng mình làm cản trở họ đấy.
Chú nhún vai. Hai người lại lặng lẽ nhảy . Nhưng rồi đột nhiên cuộc tranh luận về phương pháp chữa bệnh lại nổi lên.
Tròn xoay nhảy với Cun cút. Câu chuyện của họ thật khác hẳn.
Tròn xoay hỏi :
- Cô có thích ăn kẹo không ?
Cun cút đáp :
- ồ, có chứ . Thế còn cậu ?
- Tôi cũng thế. Nhưng tôi thích bánh ga tô hơn cả.
- Còn tôi thì thích ăn kem.
Bu loong nhảy với Sóc con.
Sóc con nói :
- Tôi cứ mơ ước là được học lái xe ô-tô. Nhiều cô bạn tôi đã học lái được rồi, tôi cũng sẽ học được thôi.
Bu loong đáp :
- Không phức tạp gì lắm đâu. Trước hết phải mở máy rồi dận ga ...
Mít đặc nhảy với Mắt xanh. Nói la nhảy nhưng thực ra chú cứ loi choi như con dê ấy, chú giẫm hoài lên chân cô bạn và chen lấn tất cả mọi người. Cuối cùng cô bảo chú :
- Ta ngồi nghỉ thì tốt hơn.
Hai người ngồi xuống chiếc ghế dài.
Mít đặc nói :
- Tôi không biết nhảy đâu.
Mắt xanh đáp :
- Cậu nói thật như thế thì rất tốt. Người khác mà vào địa vị cậu thế nào cũng sẽ bịa chuyện ra, nào là đay tay đau cẳng; nhưng cậu thì lại thẳng thắn nhận là cậu sẽ không biết nhảy. Tôi nghĩ là chúng mình có thể kết bạn với nhau được đấy.
- Tất nhiên là được - Mít đặc đồng ý .
- Tôi thích các cậu hơn tụi bạn tôi vì họ chỉ nghĩ đến chuỵên làm đẹp và ngắm nghía trong gương suốt ngày thôi.
Mít đặc đáp :
- Bọn con trai chúng tôi cũng có ngưòi thích soi gương lắm.
- Nhưng cậu thì không thích như vậy, phải không Mít đặc?
- ồ, không đâu.
Chú nói dối đấy. Thường thường hễ không có ai trông thấy chú là chú lại lượn lờ trước tấm gương như các chú tí hon vẫn thường làm.
- Hay lắm. Chúng ta làm bạn với nhau nhé - Mắt xanh trả lời - Tôi đề nghị với cậu là chúng ta sẽ viết thư cho nhau. Cậu viết cho tôi trước rồi tôi sẽ trả lời cho cậu.
"Thật là tai vạ!" - Mít đặc vừa nghĩ vừa thẹn vì chú chỉ biết viết theo lối chữ in thôi. Chú nói thầm :
- Tại sao lại phải thư từ cho nhau? Chúng mình ở ngay cạnh nhau, cứ nói với nhau cũng được mà.
- A, cậu chán bỏ xừ đi ấy! Cậu chẳng muốn làm cái gì cho tôi cả. Nhận được thư của nhau thì thú lắm chứ!
Mít đặc nói :
- Được, tôi sẽ viết thư cho cô.
Đêm đến, hàng trăm chiếc đèn cốc đủ màu sắc cháy sáng trên các lùm cây, và xung quanh các túp lêu. Dưới gốc cây cũng có đèn và cỏ non cũng ánh lên một ánh sáng kỳ diệu. Một tấm màn xanh biếc và xinh xinh che khuất phía dưới lầu âm nhạc. Đột nhiên tấm màn kéo lên, và sân khấu hiện ra.
Nữ thi sĩ Hoa dại bước ra và cất giọng nói lanh lảnh :
- Im lặng ! Im lặng ! Cuộc hoà nhạc bắt đầu.
Tất cả mọi ngưòi ngồi trên ghế dài.
- Chú ý - Hoa dại tiếp tục - tôi xin bắt đầu. Tôi sẽ đọc cho các bạn nghe một bài thơ tôi mới làm gần đây. Bài thơ nói về tình bạn.
Các cô chú tí hon hoan hô ầm ĩ. Khi đã yên lặng trở lại, Kèn đồng lên điều khiển dàn nhạc. Dàn nhạc chơi khe khẽ trong khi Hoa dại ngâm thơ. Thơ của cô cũng hay như tất cả các bài thơ mà cô đã làm và kết thúc bằng câu :"Muôn năm tình bạn, muôn năm bạn bè!"
Tiếp theo những câu thơ được mọi người ưa thích ấy, là tiết mục nhảy múa. Mười hai cô tí hon mặc áo dài sặc sỡ biểu diễn vài điệu múa trong đó điệu múa "Củ cải" là tiết mục thành công nhất. Người xem vỗ tay hoan hô rất lâu. Các nghệ sĩ phải biểu diễn lại hai lần nữa. Sau đó, ban đồng ca của thành phố Diều trình bày một vài bài hát.
Ban đồng ca vừa xuống, Kèn đồng đã rơì dàn nhạc, bám vào một cái cột lầu tụt xuống sân khấu và hét :
- Ra đây, các cậu !
Biết tuốt, Nhanh nhảu, bác sĩ Thuốc viên và nhiều chú khác chạy theo chú. Kèn đồng nói:
- Bây giờ, các bạn sẽ nghe ban đồng ca của thành phố Hoa trình bày.
Chú bắt đầu thổi sáo và các chú tí hon bắt đầu hát bài ca Cào cào, lời của thi sĩ Hoa giấy :

Chú Cào cào nhỏ
Ngồi trong đám cỏ
Xanh như hạt đỗ,
Xanh như hạt đỗ.

Cào thích nhá cỏ
Chẳng thích ruồi ranh,
Chẳng màng sâu nhỏ,
Chẳng màng sâu nhỏ.

Nhưng rồi ếch xanh
Bụng bự, phàm ăn
Nuốt Cào vào bụng,
Nuốt Cào vào bụng.

Chú Cào xinh xinh
Vừa ngồi trong cỏ
Hết đời từ đây,
Hết đời từ đây.

Thật là buồn khi đến cuối bài hát, các nghệ sĩ cùng oà lên khóc. Các chú rất thương con cào cào khốn khổ đã bị ếch xanh ăn thịt. Nước mắt các chú tuôn ra như suối chảy.
Mất sạch nức nở nói :
- Cào cào đáng yêu quá !
Nhanh nhảu ái ngại :
- Chú chẳng làm hại ai, không động đến một con ruồi !
Bu loong nói tiếp :
- Thế mà chú bị ếch xanh ăn thịt!
Chỉ Biết tuốt không khóc. Chú an ủi các bạn :
- Các cậu đừng buồn, có phải thật thế đâu. ếch xanh không ăn thịt cào cào, nó chỉ ăn một con ruồi thôi.
Bu loong nức nở nói :
- Thì cũng thế. Khốn khổ cho con ruồi!
- Đáng kiếp nó rồi còn gì ! Giống ruồi quấy râỳ mọi người và lan truyền đủ bệnh. Sao lại đi khóc cho con ruồi!
Cáu kỉnh nói :
- Không phải vì con ruồi mà mình khóc đâu. Mình nhớ lại hồi xưa người ta đã hát bài hát ấy ở quê hương chúng mình.
Đột nhiên Mít đặc khóc nấc lên làm cho các bạn phải nín bặt để dỗ chú. Các bạn hỏi tại sao chú khóc nhưng chú vẫn tỉ tê, không đáp. Cuối cùng chú nói :
- Mình ... buồn vì phải xa cậu Tịt mũi!
Mọi người ngạc nhiên :
- Chuyện gì vậy? Chuyện gì mà đột ngột thế?
Mít đặc trả lời với giọng trẻ con làm nũng :
- ừ. Mình thì ở đây mà cậu ấy phải ở đằng kia một mình!
Nhanh nhảu nói :
- Cậu Tịt mũi cũng chẳng làm sao cả đâu!
- Có chứ! Mình tin là vắng mình, cậu ấy cũng buồn. Cậu Tịt mũi là bạn thân nhất của mình và khi chúng mình lên khinh khí cầu, mình cũng chả kịp chào cậu ấy nữa.
- Tại sao cậu lại không chào cậu ấy?
- Bọn mình gây sự với nhau nên mình không muốn nói với cậu ấy nữa. Khi bọn mình bay lên, cậu ấy cứ nhìn theo mình và ra hiệu cho mình. Nhưng mà mình cố tình quay đi. Được đi khinh khí cầu nên mình phởn quá và bây giờ mình đâm ... không biết nói thế nào nhỉ?
Bác sĩ Thuốc viên nhắc chú :
- Hối hận phải không ?
- ừ, đúng đấy, mình đâm hối ! Giá mình chào cậu ta thì không sao đâu. Mình sẽ làm lành với cậu ấy và sẽ chào tạm biệt.
Biết tuốt nói :
- Nếu chúng mình trở về thì phải nói là chào cậu chứ không phải là chào tạm biệt đâu.
- Mình sẽ chào tạm biệt cậu ấy trước rồi nói chào cậu sau, như thế là ổn cả mọi chuyện.
Kèn đồng nói :
- Chúng mình trở về đi thôi, cậu Mít đặc nhớ nhà rồi.
- ừ, -Thuốc viên nói - Mình cũng đã đến lúc phải về rồi. Nếu lỡ có ai ốm đau ở thành phố Hoa thì ai chữa cho chứ ?
Biết tuốt đáp :
- Thôi đủ rồi, chúng mình đã làm một chuyến đi tuyệt đẹp. Phải trở về thôi. Ngày mai bọn mình sẽ lên đường.
Cuộc khiêu vũ chấm dứt. Mắt xanh lại gần Mít đặc.
Cô buồn bã nói :
- Chúng ta sắp chia tay rồi.
Chú trả lời khe khẽ :
- ừ, chúng tôi sắp trở về.
- Các cậu ở đây ít ngày quá !
Mít đặc cúi đầu :
- Tôi muốn ở lại đây chơi nữa, nhưng tôi cũng muốn trở về nhà.
Mắt xanh có vẻ nghĩ ngợi. Một lát sau, cô nói :
- Phải đấy, đã đến lúc các cậu phải về rồi. Các bạn ở nhà có thể lo cho các cậu. Các cậu cũng không nên quên các bạn ấy.
Hai người đều im lặng. Mít đặc muốn nói điều gì nhưng cổ chú cứ nghẹn lại, không nói được nữa. Chú dận gót chân xuống bãi cát và không dám nhìn Mắt xanh: chú không muốn cho cô biết là chú khóc. Cuối cùng, chú ngẩng đầu lên. Mắt hai người gặp nhau.
Cô nói :
- Cậu có muốn tôi khâu cho cậu một cái túi không?
- Có !
Hôm sau Biết tuốt cùng các bạn lên đường. Các chú quyết định là đi bộ thôi. Khinh khí cầu đã vỡ, khó mà sửa chữa lại được, ngoài ra gió lại thổi ngược nữa. Biết tuốt đi đầu, tay cầm một chiếc la bàn, theo sau là bác sĩ Thuốc viên, Bu loong, Đinh vít và tất cả các chú khác, Mít đặc đi sau cùng.
Chú nào cũng đeo túi trên lưng. Những cái túi này là do các cô tí hon hon khâu tặng, trong đựng toàn bánh để ăn đường và cả những hột rau và hoa quả chưa hề có ở thành phố Hoa. Trong mỗi túi áo của Nước đường có một hạt dưa hấu làm giống.
Tất cả các cô tí hon đều đi theo tiễn chân các chú. Nhiều cô oà lên khóc.
Biết tuốt nói :
- Các cô đừng khóc. Chúng tôi sẽ làm một quả khinh khí cầu mới và sẽ trở lại thăm các cô.
Các cô đáp :
- Sang xuân cây táo nở hoa thì các cậu đến chơi nhé . Mùa xuân ở đây rất đẹp.
Ra đến ngoại ô thành phố thì các cô dừng lại còn các chú tiếp tục lên đường, giữa hoa đồng và cỏ nội.
Các cô giơ tay vẫy và nói :
- Tạm biệt! Tạm biệt!
Các chú đáp :
- Tạm biệt!
Mắt xanh lặng lẽ vẫy tay.
Chẳng mấy chốc các chú đã đi khá xa, xa đến nỗi các chú không còn nghe thấy tiếng các cô nữa.
Đột nhiên Mắt xanh thét :
- Mít đặc! Mít đặc!
Mít đặc quay lại :
- Viết thư nhé! Viết thư nhé!
Chú gật đầu và vẫy mũ.
Mắt xanh sung sướng tự nhủ :
- Cậu ấy nghe thấy rồi!
Chẳng bao lâu, các nhà du hành chỉ còn là những chấm mờ nhạt rồi biến mất sau khúc đường vòng. Các cô tí hon trở về, lòng buồn rười rượi!

----- Hết -----

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 19

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 19


Dàn nhạc gồm có mười cô tí hon, ngồi ở phía trên lầu trang trí toàn những hoa là hoa. Mỗi cô chơi một cây đàn hạc. Có đủ cỡ đàn : đàn nhỏ cầm trong tay, đàn nhơ nhỡ đạt lên đầu gối, đàn to để ở dưới đất và có cái đàn khổng lồ phải leo lên thang thì mới gẩy được.
Chưa đến buổi chiều mà mọi người đã tề tựu đông đủ trên sân bãi để đón tiếp các bạn ở thành phố Diều. Người đầu tiên đến là Đinh dép. Chú mặc một chiếc sơ mi trắng như tuyết, người chú nom rất sạch sẽ và chải chuốt. Mặc dù có món tóc cứ phất phơ trên đỉnh đầu chú như cái mào gà, người ta thấy rõ là chú tận tình chú ý đến đầu tóc của chú.
Mèo con bảo :
- Nom bạn xinh trai lắm. Ăn vận sạch sẽ và đẹp như thế, bạn có thích không?
- ồ, có chứ! - Đinh dép vừa nói vừa sửa lại cổ áo.
Tiếp đến là Đinh ốc và Bánh vòng cùng các chú tí hon khác ở thành phố Diều. Không ai mời các chú đâu nhưng chú nào cũng nói là đến để cảm ơn các cô đã gửi hoa quả tặng các chú, thế là các chú được mời dự liên hoan khiều vũ ngay.
Mít đặc vẫn nằm lì trong bụi cây bồ công anh. Chú cứ nằm ngủ miết. Nhưng đến khi các chú tí hon tập hợp lại, chú liền ra khỏi chỗ nấp và tiến về phía sân bãi.
- Ê, Cuội đấy à? Cậu thử kể lại xem cậu đã bay chổng vó lên trời như thế nào nào?
Tròn xoay nói :
- Và kể cả chuyện cậu đã chén mây thay cháo ra sao nữa?
Mít đặc điên người lên, liền quay lại và đi thẳng. Các chú tí hon cười ồ và nói với theo chú nhưng chú chẳng buồn nghe nữa.
Đi vơ vẩn như vậy, chú đến đầu thành phố và đụng ngay phải cái hàng rào, sưng bươu cả trán. Chú ngước mắt nhìn thấy một dòng chữ : "Mít đặc là đồ ngốc".
Chú tự nhủ : "Họ lại quảng cáo mình lên hàng rào ư!"
Chú buồn xỉu cả người và thương thay cho cái số phận không may của chú. Chú tì trán vào hàng rào và nức nở khóc.
- Mình khổ quá đi mất! Ai cũng chế giễu, coi khinh mình. Không ai yêu mình nữa rồi.
Chú đứng mãi như vậy, nước mắt chú tuôn ra không ngớt. Nhưng chợt có bàn tay đặt lên vai chú và có giọng nói dịu dàng bảo chú :
- Đừng khóc, cậu Mít đặc ạ!
Đó là cô Mắt xanh, cô nhắc lại :
- Đừng khóc!
Chú quay người đi, bám chặt vào hàng rào và càng khóc dữ hơn. Cô Mắt xanh lẳng lặng xoa vai chú. Chú hích vai vùng vằng hất tay cô ra.
Nhưng cô dịu dàng nói :
- Thôi đi, cậu đừng làm dữ thế! Cậu vốn là chú tí hon đẹp người tốt nết cơ mà. Cậu chỉ muốn làm ra vẻ ta đây cừ hơn kia cho nên cậu đã khoác lác, nói dối chúng tôi, nhưng mà cậu sẽ không làm như thế nữa, phải không nào? Cậu sẽ không làm như vậy nữa nhé?
Mít đặc vẫn làm thinh.
- Cậu hãy nói là cậu sẽ không làm thế nữa đi. Thực ra cậu là một chú tí hon tốt nết.
- Không, tôi chỉ xấu nết thôi.
- Nhưng mà còn có người xấu nết hơn cậu nữa kia.
- Không, chính tôi là người xấu nết nhất...
- Không phải như thế đâu! Đinh dép xấu thói hơn cậu nhiều, cậu chưa bao giờ chơi ác như cậu ta đâu. Thế mà cuối cùng cậu ta vẫn tu tỉnh lại được. Cậu hãy nói là cậu sẽ không làm như thế nữa đi và từ giờ trở đi, cậu sẽ thay tâm đổi tính và mọi chuyện cũ sẽ cho qua.
Mít đặc làu bàu :
- Được, tôi sẽ không làm như thế nữa.
Mắt xanh vui vẻ nói :
- Hay lắm ! Cậu hãy cố gắng cho thật thà, thông minh và dũng cảm, gắng làm nhiều điều tốt và cậu sẽ chẳng cần phải nói dối để ra vẻ ta đây hơn người nữa.
Cậu có hứa thế không?
Mít đặc đáp :
- ừ - chú buồn rầu nhìn cô và cười qua nước mắt.
Cô cầm lấy tay chú :
- Chúng mình đến với bọn họ đi.
Vừa trông thấy hai người, Tròn xoay đã hét :
- Mít đặc là chú Cuội! Mít đặc là con lừa!
Nước đường cũng nói :
- Cậu thử kể xem cậu đã chén đám mây như thế nào nào!
Nhưng cô Mắt xanh chặn họ lại :
- Các cậu không biết thẹn à? Tại sao các cậu cứ làm tình làm tội cậu ấy thế?
Tròn xoay nói :
- Tại sao cậu ấy nói dối ?
- Cậu ấy có nói dối các cậu đâu! - Mắt xanh ngạc nhiên - Cậu ấy nói dối bọn tôi kia, còn các cậu thì chẳng nói năng gì như vậy là các cậu cũng đồng tình với cậu ấy chứ gì!
Bạch tuyết nói tiếp :
- Các cậu thì cũng chẳng hơn gì cậu ấy, các cậu biết là cậu ấy nói dối, khoác lác, thế mà các cậu cứ để yên, chẳng bảo cho cậu ấy biết làm như thế là xấu. Thế thì các cậu hơn cậu ấy ở chỗ nào nào?
Tròn xoay nhún vai :
- Có ai tự cho rằng mình hơn cậu ấy đâu!
Mèo con nói :
- Vậy thì các cậu đừng có trêu chọc cậu ấy nữa! Người ta mà vào địa vị các cậu thì đã giúp cho câụ ta tu tỉnh từ lâu rồi.
Tròn xoay và Nước đường rất tẽn. Hai chú thôi trêu ghẹo Mít đặc.
Cô én cũng sán đến :
- Khổ thân cậu! Cậu khóc đấy à? Họ trêu cậu đấy ư? Bọn họ ác lắm nhưng bọn tôi sẽ không để cho bọn họ làm thế nữa đâu, bọn tôi sẽ không cho ai trêu chọc cậu nữa - Cô gọi cô tí hon ra một chỗ và nói thầm với họ: - Ta phải ăn ở tốt với cậu ấy. Cậu ấy đã bị trừng phạt và biết hối lỗi rồi. Từ nay, cậu ấy sẽ thành ngừơi khá đấy.
Mèo con nói :
- ừ. Nếu cứ trêu ghẹo cậu ấy mãi, cậu ấy sẽ đâm cáu và càng làm tầm bậy hơn nữa. Ta mà đối xử tốt với cậu ấy, cậu ấy sẽ hiểu rõ lỗi lầm và tu tỉnh mau hơn.
Các cô tí hon vây quanh Mít đặc và tỏ vẻ thông cảm với chú. Chú nói :
- Trước kia, tôi không muốn đến chơi với các cô, tôi cứ nghĩ rằng bọn con trai tốt hơn các cô. Nhưng bây giờ tôi thấy điều đó không đúng đâu. Bọn họ chỉ làm khổ tôi thôi, còn các cô thì lại bênh vực tôi. Tôi sẽ mãi mãi là bạn thân của các cô.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 18

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 18


Có người đề nghị kê thêm ghế dài quanh sân bãi nhưng lại không có ván gỗ. Mít Đặc nổi giận và bứt đầu bứt tóc hoài. Chú hét :
- Các cậu không mang thêm được vài tấm ván đến đây à? Bây giờ thì xe ô- tô lại ở cả thành phố Diều mất rồi. Chỉ có cách là phá một cái lều ra mà làm ghế mất thôi.
- Đúng đấy - Ngộ nhỡ tay cầm cái rìu, lao ngay đến một túp lều gần đấy.
Thuốc nước thét :
- Cậu điên đấy à ! Người ta phải làm khổ làm sở mới dựng và trang trí được một túp lều mà cậu lại định phá đi à?
Ngộ nhỡ đáp :
- Cóc phải là việc của cậu. Dễ chừng không cần ghế dài nữa đấy chắc?
- Nhưng mà không thế phá cái này để làm cái khác được !
Mít đặc can thiệp :
- Ai là người chỉ huy ở đây? Ai là chỉ huy, mình hay cậu, hử? Mình đã bảo phá là phá thôi.
Không hiểu câu chuyện sẽ ra sao nếu lúc đó không xuất hiện một chiếc ô tô ở đằng xa.
Có tiếng nói vui vẻ :
- Cậu Bánh vòng về đấy ! Sắp xe được ván về rồi, không phải phá lều nữa!
Xe ô tô dừng lại. Bánh vòng bước xuống. Nhưng sau lưng chú còn có chú tí hon nào kia. Mọi người nhìn ngó và sửng sốt.
Bác sĩ Thuốc viên thét :
- A ! Cậu Biết Tuốt cuả chúng mình !
Mất sạch reo :
- Biết tuốt đã đến !
Các chú tí hon vây quanh Biết tuốt, ôm hôn chú và nói :
- Thế là chúng mình đã tìm thấy cậu rồi!
Biết tuốt ngạc nhiên :
- Tại sao các cậu lại tìm thấy mình ? Mình tưởng là trái lại kia: chính mình đã tìm thấy các cậu thì có !
- ừ, đúng đấy ! Chính cậu đã tìm thấy bọn mình nhưng bọn mình nghĩ là cậu đã bỏ bọn mình đi cho rảnh chuyện !
Biết tuốt ngạc nhiên :
- Mình mà bỏ rơi các cậu à? Các cậu phải nói trái lại mới đúng.
Tròn xoay đáp :
- Chính cậu đã nhảy dù còn bọn mình ở lại kia mà.
- Đúng. Tại sao các cậu lại ở lại, mình đã ra lệnh cho các cậu nhảy dù xuống cơ mà? Các cậu phải theo mình vì dù sao thì khinh khí cầu cũng chẳng bay được lâu nữa. Nhưng mà các cậu đâm hoảng, các cậu rụt vòi lại.
Các chú tí hon gật đầu thú nhận :
- Quả là bọn mình đã rụt vòi thật ...
Mít đặc nói :
- Đúng đấy. Bọn mình hốt không dám nhảy. Giá mà biết được cậu nào rụt vòi đầu tiên thì cũng thú vị đấy.
Chắc Chắn thấy điều đó hơi chướng bèn nói :
- Chẳng phải là cậu thì còn ai vào đấy nữa .
Mít đặc ngạc nhiên :
- Mình ấy à?
Các chú kia đồng thanh đáp :
- Đích là cậu! Thế ai bảo là không cần nhảy? Chẳng lẽ không phải cậu chắc?
Mít đặc đành chịu nhận :
- Mình nói đấy ! Nhưng tại sao các cậu lại nghe mình ?
Biết tuốt mỉm cười chế giễu :
- Đúng lắm. Các cậu đã khéo chọn thầy đấy. Nhưng mà các cậu không biết cậu Mít đặc là con lừa à?
Mít đặc dang tay nói :
- Thôi đi ! Bây giờ lại hoá ra mình là con lừa.
Nước đường chêm :
- Nhát như cáy nữa.
Tròn xoay nói tiếp :
- Và nói dối như Cuội.
Mít đặc rất ngạc nhiên :
- Mình nói dối bao giờ ?
Tròn xoay nói :
- Thế ai nói là cậu đã sáng chế ra khinh khí cầu?
- Mình là người sáng chế ra khinh khí cầu à? - Mít đặc phẩy tay - Cậu nói cái gì thế ? Chính cậu Biết tuốt mới là người sáng chế ra khinh khí cầu!
- Thế ai đã tuyên bố rằng bây giờ cậu là người chỉ huy?
- Chỉ huy gì ? Nhưng mà các cậu xem, mình chỉ là thằng... chẳng là thằng cóc khô gì cả - Mít đặc lắp bắp nói để cố bào chữa.
Nước đường hét lên :
- Cậu rút lui thôi! Bây giờ Biết tuốt là người chỉ huy ở đây, cậu nghe chưa?
Các cô tí hon có mặt ở đó đều cười phá lên. Các cô đã hiểu rõ Mít đặc chỉ là một cậu hay khuyếch khoác. Sáo sậu và Cun cút đi kháo khắp nơi rằng Mít đặc đã nói dối nói trá và chính Biết tuốt mới là ngươì sáng chết ra khinh khí cầu.
Mắt xanh lại gần Mít đặc và khinh bỉ nói với chú :
- Tại sao cậu lại lừa dối chúng tôi ! Chúng tôi tin tưởng cậu, nghĩ rằng cậu là người thông minh, thật thà và dũng cảm nhưng thật ra cậu chỉ là đứa lừa đảo và nhút nhát đáng khinh !
Quay lưng lại Mít đặc, cô hãnh diện đi đến chú Biết tuốt, chú đang bị các cô tí hon vây kín vì cô nào cũng muốn nhìn và nghe chú nói.
Sóc con hỏi :
- Có thật ở trên khinh khí cầu nhìn xuống chỉ thấy mặt đất to bằng cái bánh đa thôi phải không câụ?
Biết tuốt đáp :
- Không, không phải đâu. Quả đất to lắm kia và khinh khí cầu càng lên cao thì mặt đất nhìn lại càng to hơn vì ở trên cao, tầm mắt người ta rộng lớn hơn nhiều.
Mắt xanh hỏi :
- Có thật là mây trên trời rất cứng và các cậu phải lấy rìu đẽo thủng ra phải không?
Biết tuốt trả lời :
- Không, điều đó cũng không đúng đâu. Mây cũng loãng như không khí ấy vì cũng là sương, là hơi nước cả; việc gì phải lấy rìu mà đẽo mới đục.
Các cô tí hon lại hỏi chú rằng có thật người ta bơm hơi nước vào khinh khí cầu không, rằng bay lên chín tầng mây người ta có lộn đầu xuống đất chổng vó lên trời không và có chỗ nào lạnh tới một nghìn độ một phần mười dưới không độ không? Biết Tuốt trả lời rằng những điều sai tuốt và chú hỏi :
- Ai đã nói với các cô những điều tầm bậy ấy ?
Thỏ con mỉm cười chế giễu :
- Mít đặc đấy .
Tất cả các cô tí hon đều quay về phía Mít đặc và cười ồ lên. Mít đặc thẹn đỏ tía cả mặt mũi, chú chỉ muốn độn thổ thôi. Chú ù té chạy trốn và nấp vào bụi cây bồ công anh.
Chú thề là sẽ nấp kỹ cho đến khi nào thiên hạ quên câu chuyện đi thì chú mới chịu chui ra.
Biết tuốt rất thích đi thăm thành phố Xanh. Mắt xanh, Bạch tuyết và nhiều cô khác tình nguyện đi theo chú đẻ chỉ cho chú xem những cảnh đẹp của thành phố. Biết tuốt ngắm kỹ cái cầu bắc qua sông và ống dẫn nước. Việc bố trí ống dẫn nứoc và các máy nước làm cho Biết tuốt rất chú ý. Các cô tí hon giải thích cho chú hiểu cách cấu tạo máy nước để cho nước chảy vọt lên trên chứ không phải là chảy xuống dưới. Biết tuốt rất thích nếp sống trật tự vệ sinh của các cô tí hon. Chú ca ngợi các cô vì ngay đến vỉa hè cũng được trải thảm nữa. Các cô vui mừng, mời chú vào thăm nhà. Trong nhà cũng như ngoài ngõ đều sạch bong và đẹp mắt. Vào một nhà, Biết tuốt thấy có một tủ sách, chú liền nói với các cô rằng khi về đến nhà, chú cũng sẽ lập một tủ sách như vậy.
- Cậu không có tủ sách à? - các cô hỏi chú.
Biết tuốt thú thực :
- Không có.
- Thế thì cậu để sách vào đâu?
Chú nhún vai không đáp. Chú thấy thẹn rằng ở nhà chú, sách vở để bừa bãi trên bàn, co khi ở cả dưới gậm bàn và gậm giường nữa.
Dĩ nhiên là Biết tuốt cũng rất thích trồng dưa hấu. Các cô kể cho chú nghe chuyện cô Rơm vàng và chú ngỏ ý muốn làm quen với cô ta. Các cô đi tìm Rơm vàng và giới thiệu hai người với nhau. Chú nêu ra một số câu hỏi và cô kể cho chú nghe cách trồng rau và hoa quả. Chú chăm chú nghe và ghi chép cả vào sổ tay nữa.
Các cô kháo nhau :
- Cậu ấy thông minh thật, cứ muốn học hỏi ngay thôi.
Mít đặc chả có gan ngồi lâu trong bụi cây bồ công anh. Thỉnh thoảng chú lại ló cổ ra nhưng rồi chú lại chột dạ. Các cô tí hon cứ hoàn toàn không thèm để ý đến chú, làm như chú không có mặt ở đây nữa! Còn các chú tí hon vẫn theo dõi và chế nhạo chú :
- Mít đặc nói dối như ranh, khuếch khoác như thánh, nhát như anh thỏ già.
Mít đặc buồn rầu thầm nghĩ: "Các cậu ấy vẫn chưa quên chuyện cũ". Và chú lại nấp vào bụi cây bồ công anh.
Nhưng một lát sau, chú lại thò cổ ra và cứ tiếp tục như thế mãi. Rốt cuộc, chú tự nhủ :
- Mình cóc ra nữa. Phải có nghị lực mới được. Mình sẽ ở đây đến tận ngày mai. Lúc nào bắt đầu khiêu vũ thì mình sẽ ra vậy.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 17

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 17


Chắc các bạn đọc thông minh của tôi đã đoán ra rằng chú tí hon lạ mặt kia chính là chú Biết tuốt. Đáng lẽ lặng lẽ trở về thành phố Hoa, chú lại đi tìm các bạn.
Người ta cho chú biết là vào những hôm trước đây, các chú tí hon đi khinh khí cầu đã gặp nạn rơi xuống thành phố Xanh. Có hai chú đến thành phố Diều để kiếm một cái mỏ hàn. Chú tài xế Bánh vòng đã lái xe đưa các chú về thành phố Xanh. Biết tuốt hỏi thật tỉ mỉ cặn kẽ. Chú đã nhận ra Bu loong và Đinh vít theo lời ngưòi ta miêu tả cho chú, và qua cái áo da của hai chú. Sau đó Cả láu mang máy ghi âm đến, cũng cho biết hai chú tên Bu loong và Đinh vít.
Biết tuốt lấy rất làm hài lòng. Chú muốn đi ngay đến thành phố Xanh và yêu cầu họ chỉ đường cho chú. Nhưng các chú tí hon rầu rầu nét mặt báo cho chú biết rằng đừng nên đi đến thành phố Xanh. ở đấy có con rồng trăm đầu hay ăn thịt các cô tí hon huống chi là các chú tí hon.
Biết tuốt cười rất hồn nhiên:
- Con rồng trăm đầu à? Mình chưa trông thấy nó bao giờ, mình chả tin cái chuyện con rồng trăm đầu của các cậu đâu!
Có tiếng kêu xung quanh chú :
- Thôi đi! Thôi đi ! Thế thì đã chén thịt cậu Bánh vòng nào! Chính cậu ta đã dẫn các cậu Bu loong và Đinh vít đến thành phố Xanh rồi chẳng thấy dẫn xác về nữa.
- Còn cậu Đinh ốc, con gì đã nuốt mất xác cậu ấy chứ? Cậu ấy đi thành phố Xanh tìm cậu Bánh vòng rồi cũng biệt tăm tích. Thật là tay thợ máy cừ, cái gì cậu ấy cũng làm được tuốt.
- Thế còn cậu Đinh dép đã bị con gì ăn thịt? Dĩ nhiên là có mất cậu ta cũng chẳng thiệt thòi gì lớn lắm vì cậu ta là người vô dụng nhưng mà cũng phải có con gì chén thịt cậu ta chứ?
Biết tuốt suy nghĩ. Cuối cùng chú tuyên bố :
- Khoa học không hề biết tí gì về chuyện con rồng trăm đầu cả. Như vậy là không có rồng riếc gì đâu.
Cả láu đáp :
- Nhưng mà khoa học cũng mù tịt về việc có con rồng hay không cơ mà. Như vậy là có thể có. Theo tôi thì người ta đã nói là có thì phải tin là có.
Biết tuốt nói:
- Cả về chuyện con Yêu tinh cũng vậy.
- Thế theo ý cậu, Yêu tinh cũng không có nốt à?
- Nhất định không!
- Thôi đi!
- Con Yêu tinh của các cậu cũng chỉ là chuyện dựng đứng lên thôi.
Biết tuốt quyết định đi đến thành phố Xanh. Những điều thiên hạ nói chú đều bỏ ngoài tai. Các chú tí hon thết cơm chú, dẫn chú ra ngoài thành phố và chỉ đường cho chú đi. Các chú tí hon tin chắc là sẽ không còn được gặp lại bạn nữa nên chú nào cũng sướt mướt vĩnh biệt bạn.
Nhưng bỗng có một đám bụi mù hiện ra trên đường cái xa xa. Đám bụi lại gần rất nhanh và vụt lớn lên trông thấy. Thế là một cuộc báo động nổ ra. Các chú tí hon lẩn vào trong nhà nhìn ra cửa sổ, đinh ninh là con rồng trăm đầu đã tới. Biết tuốt chẳng sợ hãi gì cả, cứ rảo bước trên đường.
Chẳng mấy chốc đã trông thấy ba cái ô- tô vượt ra ngoài đám bụi. Chiếc xe đầu chở một quả táo chín đỏ, xe thứ hai chở một quả lê chín vàng và chiếc thứ ba chở năm quả mận. Đến gần Biết tuốt thì ba chiếc xe dừng lại. Bánh vòng, Đinh ốc và Đinh dép xuống xe. Lập tức các chú tí hon ùa ra khỏi nhà và ôm choàng lấy cổ ba chú bạn. Các chú hỏi họ về chuyện con rồng và khi biết là chẳng có con rồng nào cả và chẳng bao giờ có rồng riếc gì, các chú rất lấy làm ngạc nhiên. Các chú đồng thanh hỏi :
- Thế thì tại sao các cậu lại mất tích lâu đến thế?
Đinh dép đáp :
- Bọn mình bận đi hái qủa.
Nghe chú nói vậy, chú nào cũng cười.
Cả láu bông đùa :
- Các cậu khác làm thì có lẽ đúng. Còn cậu thì nhất định chỉ leo lên mái nhà và đập vỡ cửa kính của ngưòi ta thôi.
Đinh dép bực tức trả lời:
- Cóc phải ! Mình cũng làm như các cậu ấy. Mình đã ... nói thế nào nhỉ? ... mình đã tu tỉnh rồi đấy!
Đinh ốc và Bánh vòng cũng xác nhận rằng Đinh dép đã tu tỉnh rồi thật. Các cô tí hon hài lòng về cậu Đinh dép đến nỗi các cô quyết định gửi tặng bà con thành phố Diều một lô táo, lê và mận.
Tất cả các chú tí hon rất lấy làm thích vì các chú rất ưu hoa quả.
Biết là Biết tuốt định đến thành phố Xanh, Bánh vòng đề nghị lái xe đưa chú đi. Thế là các chú lên đường.
Khắp các phố của thành phố Diều, ở đâu cũng thấy nét mặt hớn hở của các chú tí hon. Các bạn thử nghĩ mà xem : rồng riếc thì chẳng có, Bánh vòng và Đinh ốc đã trở về mà Đinh dép thì đã biết hối cải. Thực ra đối với Đinh dép, có người còn hoài nghi chú, họ theo dõi chú từng li từng tí. Nhưng rồi họ thấy chú mặc quần đùi, ngồi giặt quần áo bên bờ sông. Họ hỏi chú :
- Tại sao hôm nay cậu lại giặt quần áo thế?
Đinh dép đáp :
- Mai tôi sẽ đi dự khiêu vũ nên phải ăn mặc chải chuốt cho chững chạc mới được
- Các cô tí hon mà cũng tổ chức vũ hội à?
- ừ, Bánh vòng và Đinh ốc cũng sẽ đến dự, họ mời cả hai cậu đấy.
Các chú tí hon ngờ vực hỏi :
- Sao? Có phải cậu bảo là cả cậu cũng được mời không?
- Nhất định rồi.
Các chú tí hon lắc đầu - Chà ra thế đấy! Muốn được các cô mời đến dự khiêu vũ thì cậu ta phải biết tu tỉnh thật sự kia. Nào ai ngờ là có thể như vậy được.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 16

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 16


Tóm lại, mọi người hết hơi để chiều cái trái tính trái nết của chú. Các cô trực phòng thì cho rằng chưa bao giờ các cô được thấy một bệnh nhân như vậy và quả là một điều tai vạ, phải mau mau chữa cho lành bệnh để tống khứ chú đi cho rảnh.
Sáng nào chú cũng sai một cô đi khắp thành phố tìm con chó của chú. Cô nào trở về cũng mệt lả người và hy vọng là chú đã quên con Mực nhưng chú cứ hỏi đều:
- Sao, cô có tìm thấy nó không?
- Không, tôi chẳng trông thấy nó ở đâu cả.
- Tại cô không chịu tìm nó đấy thôi.
- Có chứ, tôi đã tìm nó khắp nơi khắp phố, tôi cam đoan với chú như vậy đấy.
- Nhưng mà tại sao tôi không nghe thấy tiếng cô gọi nó. Đi tìm nữa đi.
Cô bé khốn khổ lại ra phố nhưng chẳng biết đi đâu mà tìm nữa, thỉnh thoảng cô lại kêu:
- Mực! Mực! Mày lạc ở đâu rồi?
Cô biết tỏng là kêu như vậy chẳng ăn thua gì nhưng dù sao cô cũng cứ làm để cho yên lòng người bệnh. Một cô khác phải đi mỗi ngày ba lượt, sáng, trưa và chiều để xem các bạn tí hon của chú đã làm những trò trống gì. Có cô phải ngồi kể chuyện con cà con kê cho chú nghe, lúc nào nghe chán tai chú lại đuổi cô ta đi, đòi thay cô nào biết nhiều chuyện khác. Hôm nào không ai đến thăm chú là chú gắt gỏng và nổi đoá lên. Nhưng khi có nhiều người đến chơi thì chú lại phàn nàn là họ ngăn trở không cho chú nghe kể chuyện.
Cô Mật ngọt thấy tính nết chú mỗi ngày một đấm đốn ra thì quả quyết rằng chú còn tồi tệ hơn Cáu kỉnh và Thuốc viên gấp bội. Phải cho chú ta ra viện ngay thôi nhưng chân chú còn đau thì biết làm thế nào.
Nhưng nếu chú ta chưa khỏi thì cũng do lỗi chú một phần: một hôm thức giấc, chú chẳng cảm thấy đau đớn gì nữa, chú liền tụt xuống đất và nhảy lò cò ở trong phòng nhưng chú chưa tập tễnh được mười bước thì chú đã bị trẹo chân. Chú ngã sóng soài ra, người ta phải vực chú dậy, chân chú sưng vù lên, đến tối chú lên cơn sốt. Cô Mật ngọt phải ngồi suốt đêm bên giường chú, không chợp mắt lúc nào. Nhờ có cô săn sóc, chỗ sưng đã khỏi nhưng chắc chắn là tai nạn ấy chỉ làm cho cái chân đau của chú lâu khỏi thêm thôi.
Một hôm, người ta cho phép chú đứng đậy một lát. Dựa vào cái nạng, một tay chống vào tường, chú tập đi thong thả từng bước. Thế rồi chú dò ra được ngoài sân và dạo chơi quanh bệnh viện trong một tiếng đồng hồ với một cô y tá. Những cuộc đi dạo ấy đã có tác dụng rõ rệt. Viên đạn đã bớt cáu kỉnh hơn, chỉ trừ lúc chú trở vào nhà. Thôi thì chú cự nự, giơ cái nạng lên đe doạ cô y tá và thét: “Tôi không muốn về đâu!” Người ta buộc phải ôm lấy chú và đặt chú nằm lên giường.
Lối chữa bệnh cương quyết đó đã làm cho chú mau khỏi, và chẳng bao lâu người ta tuyên bố với Viên đạn là ngày hôm sau chú sẽ được ra viện. Các cô và các chú tí hon nghe tin đó rất lấy làm phấn khởi.
Đến ngày đã định, toàn dân tập trung trước cửa bệnh viện. Mọi người chào mừng bệnh nhân khoẻ mạnh trở về, tặng hoa cho chú. Chú nói:
- Thế là anh em chúng tôi lại đông đủ rồi, chỉ thiếu cậu Biết tuốt và con Mực khốn khổ của tôi thôi.
Các cô tí hon đáp:
- Có lẽ rồi các cậu cũng sẽ được gặp cậu Biết tuốt và thế nào cũng có hy vọng tìm ra con Mực thôi.
Viên đạn trả lời:
- Muốn thế thì phải đi tìm, không phải bỗng dưng mà họ sẽ đến đây đâu.
Mít đặc nói:
- Đúng lắm. Phải đi tìm cái cậu Biết tuốt ngốc nghếch ấy mới được. Không có chúng mình là cậu ấy đi đứt ngay.
Bác sĩ Thuốc viên hỏi:
- Sao lại bảo là cậu ấy ngốc nghếch?
- Tại vì cậu ấy là đồ ngốc, - Mít đặc đáp. – Một tay nhát như cáy nữa.
Cáu kỉnh toan phản đối nhưng Mít đặc đã ngắt lời chú:
- Im ngay! Ai là chỉ huy ở đây, mình hay cậu? Cậu lại muốn trở lại bệnh viện phải không?
Nghe nói đến bệnh viện, Cáu kỉnh im thin thít.
Bạch tuyết nói:
- Chúng tôi sẽ tổ chức một buổi khiêu vũ. Chủ nhật này chúng ta sẽ nhảy để chào mừng tất cả các bệnh nhân. Sau đó các cậu có thể lên đường tìm cậu Biết tuốt ngốc nghếch của các cậu. Khi nào các cậu tìm thấy cậu ấy, chúng ta sẽ tổ chức một cuộc khiêu vũ nữa. Việc đó thật tuyệt vời!
Tất cả các chú tí hon đều khoái chí:
- Hoan hô! Hoan hô!
Nhưng người ta không hiểu các chú hí hửng vì chuyện gì nhiều hơn: vì chuyện sẽ tìm thấy Biết tuốt hay là vì cuộc khiêu vũ sẽ được tổ chức nhân dịp này.
Công việc hái quả đã xong xuôi, tất cả các hầm nhà đều đầy ăm ắp. Nhưng trên các cành cây vẫn còn khối táo, lê và mận, cho nên các chú quyết định sẽ lấy làm quà tặng các bạn ở Thành phố Diều.
Tất cả mọi người bắt tay vào việc chuẩn bị cuộc khiêu vũ. Người thì xén bớt cỏ để làm sân nhảy, người thì kê ghế dài xung quanh bãi cỏ đã xén gọn. Nhanh nhảu, Lặng lẽ và Đinh dép dựng một cái lều để biểu diễn nhạc. Xa một chút là một dãy lều chứa nước ngọt, kem và đủ thứ bánh kẹo. Công việc tiến hành nhịp theo tiếng nhạc vì Kèn đồng đã mời được mười tay đàn xuất sắc để lập ra một dàn nhạc và chơi thử ngay tại chỗ.
Điều ngạc nhiên hơn cả là chú Đinh dép làm việc rất hăng hái, phấn khởi. Ai yêu cầu điều gi, chú cũng làm tuốt, không một chút cau có. Quả thật là không ai có thể nhận ra chú được nữa.
Mèo con bảo chú:
- Được các cậu giúp đỡ nưh thế này thật là tuyệt quá!
Đinh dép đáp:
- Sao lại không giúp đỡ chứ? Đã cần thì có phải sứt đầu mẻ trán, tôi cũng sẽ làm xong.
Cô én nói:
- Cậu làm khéo đến nỗi ai cũng thích xem cậu làm. Rõ ràng là cậu yêu lao động lắm.
Đinh dép thú nhận:
- Đúng đấy. Lúc nào tôi cũng muốn làm một cái gì. Những lúc rỗi rãi, tôi chẳng biết làm cái quái gì nữa và tôi bắt đầu làm những việc mà đáng lẽ ra tôi không nên làm mới phải. Kết quả chỉ rặt những chuyện phiền toái và vì những việc đó mà lắm khi tôi còn bị tẩn nữa.
Đinh dép khịt mũi thật kêu và đưa nắm tay lên xoa mũi.
- Bị tẩn, là thế nào? – Mèo con hỏi.
- Bị tẩm quất chẳng hạn.
- Tẩm quất là cái gì?
- Ôi! khốn khổ! – Mèo con kêu lên. – Cậu đừng có làm những chuyện vớ vẩn ấy nữa. Cậu đến đây thì hơn, chúng tôi sẽ tìm việc làm cho cậu: chữa hàng rào hoặc lắp kính cửa…
Đinh dép nói:
- Cái món đó thì hợp với tôi đấy.
- Cậu đến dự dạ hội với bọn tôi chứ?
- Có được không?
- Sao lại không? Cậu phải tắm rửa và chải chuốt cho cẩn thận. Chúng tôi mời cậu đến dự đấy.
- Được rồi, tôi sẽ đến. Cám ơn các cô.
Mèo con rất vui lòng vì Đinh dép ăn nói quá ư lịch sự như vậy. Chú lại còn nói cám ơn cô nữa. Cô phởn chí đến nỗi đỏ tía cả mặt mũi rồi gọi Cô én ra và rỉ vào tai bạn:
- Giáo dục cậu này cũng không phải là khó khăn lắm đâu.
Cô én đáp:
- Phải luôn luôn khuyến khích cậu ấy. Như vậy thì sẽ có lợi cho cậu ta. Cậu ta mà làm bậy thì phải quở mắng, nhưng nếu cậu ta làm điều gì tốt thì phải khen ngợi và ví thử cậu ta tiếp tục làm như vậy thì lại càng phải khen ngợi cậu ta. Ngoài ra còn phải uốn nắn hành vi cho cậu ta nữa, cậu ấy cứ khịt khịt mũi nghe khó coi lắm.
Mèo con nói tiếp:
- Và khi phát biểu, cậu ta dùng những tiếng thật là tếu: nào là tẩn, nào là tẩm quất… Phải chú ý đến cách nói năng của cậu ta bớt dùng dần những tiếng tầm bậy tầm bạ ấy.
Còn về phần Đinh dép thì hài lòng vì được khen, chú lại càng ra sức làm việc. Ai mà chẳng thích được khen

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 15

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 15


Số là ở Thành phố Diều, người ta rất lo lắng vì không thấy chú Bánh vòng trở về. Tại sao sau khi đưa Bu loong và Đinh vít đến Thành phố Xanh thì chú lại đi biệt tích? Bà con đều hỏi Đinh ốc, yêu cầu chú đi xem thử có xảy ra tai nạn gì chăng. Rốt cuộc là Đinh ốc đã gặp Bánh vòng đang đánh xe chở lê, táo, thế là chú cũng cùng làm như bạn.
Bà con ở Thành phố Diều chờ đợi chú hoài, đến tận chiều tối. Sang ngày hôm sau, chú vẫn mất tăm. Thế là thiên hạ đưa ra những tin đồn thật là kỳ lạ.
Người thì cho là trên đường đi Thành phố Xanh, chú Đinh ốc đã bị con Yêu tinh bắt, một con Yêu tinh đã ăn thịt tất cả những người không may gặp phải nó. Người thì bảo là không phải Yêu tinh mà chú Đinh ốc đã bị con Quái vật bắt kia. Người thì nói là có con rồng bà đầu – họ chẳng tin là có con quái vật đâu – ừ, một con rồng có ba cái đầu ở Thành phố Xanh, mỗi ngày nó chén thịt một cô tí hon nhưng nếu vớ được chú tí hon thì nó vẫn chén như thường vì thịt con trai ngon hơn thịt con gái.
Sau khi nghe chuyện về con rồng ba đầu chẳng ai dám đi đến Thành phố Xanh nữa: cứ nằm ở nhà là khôn hơn hết. Tuy vậy cũng có người cả gan đi đấy, bất chấp mọi sự. Đó là chú Đinh dép lừng danh mà chúng ta sẽ biết ở trên kia. Ai cũng cho chú là người rồ dại. Một chú tí hon mà dám xông vào miệng lưỡi con rồng khát máu. Người ta muốn ngăn giữ chú nhưng chú chẳng nghe ai cả. Chú trả lời rằng chú rất hối hận vì đã đối xử không tốt với các cô tí hon và bây giờ chú bị lương tâm cắn rứt nên chú sẽ đi nhổ dãi vào đuôi con rồng để chuộc lại lỗi lầm cũ. Con rồng sẽ chết và hết gieo tai hoạ cho Thành phố Xanh. Không hiểu chú đã học được ở đâu cái phép hễ nhổ dãi vào đuôi rồng là con rồng sẽ chết lăn quay!
Đinh dép ra đi; người thì than vãn tiếc thương, người thì cho rằng dù sao cũng chẳng tổn thất lớn lao gì lắm: Thành phố Diều sẽ bớt đi một gã vô dụng và bà con sẽ được yên ổn hơn.
- Nếu chúng mình không biết cách cải tạo cậu ta thì là lỗi ở chúng mình thôi, - một số người nói.
- Thôi đi! Cải tạo hắn ấy ư? Xấu nết đánh chết cũng không chừa đâu, - số người khác lại nói.
Rõ ràng số thứ nhất chưa bị chú làm khổ đến mức phải căm ghét chú còn số thứ hai thì đã từng bị chú làm cho thất điên bát đảo.
Đinh dép không trở về Thành phố Diều cho nên bây giờ người ta càng tin chuyện con rồng và lại kể lắm chuyện thật kỳ quái. Mỗi người thêm thắt cho nó một cái đầu thành ra đáng lẽ chỉ có ba cái đầu, nó đã trở nên con rồng trăm đầu.
Dĩ nhiên đó chỉ là điều bịa đặt. Các bạn đọc thông minh nhất của tôi chắc đã đoán ra vì sao chú Đinh dép không trở về. Còn đối với các bạn khác, tôi có thể nói rằng chú Đinh dép không bị con rồng chén thịt đâu, bởi vì rồng không ăn thịt ai cả và vả lại chẳng có rồng riếc gì hết. Chú Đinh dép chỉ làm một công việc mà chú rất say mê là leo lên cây cưa táo. Làm việc ấy thích thú lắm chứ, nhưng dù sao cũng có đôi chút nguy hiểm. Nhưng mà có chú tí hon nào lại chịu lùi bước trước những khó khăn nguy hiểm?
Chỉ mình chú Thuốc nước ở nhà thôi. Chú đang bận ngập đầu vì những bức tranh đã đặt. Cô tí hon nào cũng muốn có một bức chân dung và dĩ nhiên là phải vẽ cho tuyệt đẹp. Chú đã giải thích hoài cho các cô hiểu rằng mỗi cô có thể đẹp một cách khác nhau và cặp mắt không cần cứ phải to thì mới là đẹp, thế mà tất cả các cô đều đòi chú phải vẽ mắt cho thật to, lông mi thật dài, lông mày thật cong và mồm thì thật nhỏ. Rốt cục, chú phát chán và cứ vẽ theo lời các cô đề nghị. Nghĩ cho cùng thì như thế tiện hơn vì chú tránh được các cuộc cãi vã vô ích mà chú lại càng dễ dàng làm việc. Cô nào cũng muốn vẽ như nhau cho nên chú làm sẵn một cái mẫu. Chú lấy một mảnh bìa cứng cắt một đôi mắt thật to, một cặp lông mày thật cong, một cái mũi thẳng rõ xinh, một đôi môi mỏng dính, một cặp má lúm đồng tiền, hai cái tai nhỏ nhắn ở hai bên, một mái tóc ở bên trên và một cái cổ gầy nhẳng ở dưới với đôi bàn tay có những ngón thon dài. Hình mẫu làm xong, chú chuẩn bị vẽ tranh hàng loạt.
Tại sao chú lại gọi như vậy? Các bạn xem đây sẽ rõ. Sau khi đặt hình mẫu lên trang giấy, chú chỉ việc đưa bút vẽ lên các bộ phận đã cắt khác nhau và mỗi thứ lại dùng một màu riêng biệt: màu đỏ thắm để bôi môi, màu nhạt để vẽ mũi, tai và bàn tay, màu nâu và vàng để vẽ tóc, màu xanh và nâu để vẽ mắt và thế là bức phác hoạ đã hoàn thành.
Chú đem phân loại các bức phác hoạ ấy. Cô nào thích vẽ mắt xanh và tóc nhạt thì chú chọn bức phác hoạ mắt xanh và tóc nhạt. Chú chỉ việc vẽ thêm vào tí chút cho giông giống và thế mà bức chân dung đã xong xuôi. Chú lại làm sẵn cả những bức phác hoạ cho các cô tóc màu nâu và mắt nâu nữa.
Chưa bao giờ Thuốc nước vẽ nhiều chân dung trong một thời gian ngắn như thế, cho nên chú đã nẩy ra một sáng kiến kỳ diệu: với cái hình mẫu mà chú đã cắt, - dĩ nhiên là hình mẫu phải do hoạ sĩ cắt mới được, - thì bất cứ ai cũng có thể chuẩn bị các bức phác hoạ cho chú. Chú đã nhờ Ngộ nhỡ giúp việc chú. Ngỗ nhỡ làm rất thành thạo, các bức phác hoạ của chú cũng giá trị ngang với những bức của Thuốc nước và nhờ sự phân công đó mà công việc làm lại còn nhanh hơn. May cái là số tranh đặt vẽ không giảm đi mà lại ngày càng tăng lên.
Ngộ nhỡ rất tự hào về nghề nghiệp mới của chú và nói luôn miệng: “Chúng mình là hoạ sĩ đấy”. Trái lại, Thuốc nước chẳng hài lòng chút nào về những bức tranh bôi bác ấy. Trong các bức chân dung chú đã vẽ ở Thành phố Xanh, theo ý chú thì chỉ có hai bức có thể coi là tác phẩm nghệ thuật: đó là tranh của Bạch tuyết và Mắt xanh; ngoài ra thì chỉ đáng đem đậy chum đậy vại mà thôi.
Nhưng các cô tí hon lại có ý kiến khác chú. Cô nào cũng thấy chân dung của mình rất xinh đẹp và đó là điều chủ yếu, Còn chuyện giống hay không thì theo ý các cô chỉ là điều phụ. Tất cả là tuỳ ở cách nhìn của các cô mà thôi.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 14

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 14


Chú Tròn xoay đột nhập ngay vào lều bánh kẹo còn Nước đường thì tấn công lều có nước ngọt. Chả có cách nào làm cho hai chú rời hai túp lều đó ra được nữa.
Đột nhiên người ta nghe thấy tiếng kêu inh ỏi ở đằng xa. Bác sĩ Thuốc viên chạy vội chạy vàng đằng trước, theo sau và Mật ngọt và các cô y tá. Chú gần như trần trụi và chỉ có đôi kính với chiếc quần đùi trên người. Chạy đến cây táo, chú hối hả trèo lên cây.
Mật ngọt dừng lại dưới gốc cây, hỏi:
- Tại sao cậu lại bỏ trốn? Cậu còn ốm kia mà!
Thuốc viên vừa đáp vừa trèo lên cao mãi:
- Tôi không đau ốm gì nữa đâu.
Mật ngọt hổn hển nói:
- Không ốm nữa là thế nào? Chúng tôi đã cho cậu ra viện đâu!
Thuốc viên đáp và thè lưỡi ra:
- Thì tôi tự ra viện!
- Cậu quá đáng lắm! Mặc xác cậu, chúng tôi không trả quần áo cho cậu nữa đâu.
- Tôi cóc cần! – chú Thuốc viên trả lời, cười.
- Cậu sẽ bị cảm lạnh và phát ốm lên đấy.
- Tôi mà có bị ốm thì cô cũng chả trông thấy tôi nữa đâu.
- Thật là nhục! – Mật ngọt đáp. – Cậu là bác sĩ mà cậu lại giễu cợt y học như vậy à?
Cô Mật ngọt quay lại và ngẩng cao đầu, cô bước đi một cách tự hào. Các cô y tá theo sau cô.
Thuốc viên thấy không còn gì nguy hiểm nữa bèn tụt từ trên cây xuống. Lập tức các cô tí hon vây lấy chú, ra vẻ thông cảm:
- Cậu chắc bị lạnh lắm đấy! Cậu sẽ bị cảm mất! Cậu có muốn chúng tôi đem quần áo đến cho cậu không?
Thuốc viên đáp:
- Đồng ý.
Cô Lông ngỗng chạy đi ngay và một lát sau cô đem đến một cái áo dài kẻ sọc xanh lá cây.
- Cái gì thế này? – Thuốc viên ngạc nhiên. – Tôi không mặc áo dài đâu, người ta sẽ ngỡ tôi là con gái mất!
- Như thế thì đã sao nào? Cậu mà là con gái thì cậu khổ sở lắm sao?
- ừ… ừ!
- Sao vậy? Cậu nói ngay đi xem nào, theo ý cậu thì chúng tôi chẳng ra cái thớ gì phải không?
- Không đâu, các cô tốt lắm… - Thuốc viên lúng búng đáp. – nhưng dù sao thì bọn con trai vẫn cứ hơn đứt đi!
- Hơn gì nào? Cậu giải thích đi!
- Nhưng mà đó là sự thật! Chúng tôi có cậu Kèn đồng. Các cô không biết nhạc sĩ Kèn đồng à! Các cô chưa bao giờ được nghe cậu ấy thổi sáo đấy.
- Nghe rồi! Nhưng trái lại, chúng tôi có ối cô biết đánh đàn cơ!
- Chúng tôi lại có Thuốc nước nữa. Giá mà các cô trông thấy các bức tranh cậu ấy vẽ nhỉ!
Sóc con hỏi:
- Chúng tôi đã xem rồi. Các cậu có Thuốc nước nhưng chúng tôi thì ai cũng biết vẽ và biết cả thêu bằng chỉ mầu nữa. Thế cậu có thể thêu được hình con sóc đẹp như cái hình ở trên áo tạp dề này của tôi không?
Thuốc viên đáp:
- Cái đó thì chịu thôi.
- Cậu xem đấy. Chúng tôi có thể thêu được tuốt: con thỏ, con sóc hay bất cứ thứ gì khác.
- Được, - Thuốc viên nhún vai và mặc chiếc áo dài.
Rồi chú giơ tay, co chân và ngắm nghía đủ kiểu. Mít đặc phá lên cười và tất cả các chú tí hon cũng cười ồ lên khi thấy Thuốc viên ăn mặc quái gở như vậy.
Mèo con bất bình nói:
- Các cậu không biết thẹn à? Tôi thấy chẳng có cái gì là đáng cười cả.
Nhưng tiếng cười lại rộ lên. Thuốc viên nhìn quanh và thấy ai cũng cười nhách miệng ra đến tận mang tai. Chú liền cởi áo ra.
Các cô tí hon nói:
- Không, không, cậu cứ giữ lấy, sao cậu lại làm thế?..
Chú trả lời cương quyết:
- Không, tôi sẽ có quần áo khác.
- Chị Mật ngọt không trả lại quần áo cho cậu đâu, chị ấy nghiêm lắm cơ, cậu biết không?
Thuốc nước mỉm cười một cách bí hiểm.
Vừa trở về bệnh viện, Mật ngọt và các cô y tá đã thấy Cáu kỉnh biến đâu mất rồi. Các cô chạy ùa vào phòng treo quần áo thì cũng chỉ thấy quần áo của chú Viên đạn thôi.
Cuộc tẩu thoát tay đôi này đã có tổ chức hẳn hoi! Cáu kỉnh và bác sỹ Thuốc viên đã có kế hoạch rõ ràng. Bây giờ cô Mật ngọt mới vỡ lẽ. Thuốc viên thì cứ trần như nhộng mà tháo qua cửa sổ. Trong khi tất cả nhân viên của bệnh viện rượt theo bắt thuốc viên thì Cáu kỉnh thừa cơ lẻn vào phòng thay quần áo lấy quần áo của hai người. Thế là hai chú đã thực hiện đúng kế hoạch của họ.
Mật ngọt tìm Cáu kỉnh và bộ quần áo mất tích mãi cũng chẳng thấy. Trong khi đó, Cáu kỉnh đã náu kín trong một bụi cây ké.
Thật ra phải nằm im như chết trong đám bụi cây ké thì nào có sung sướng nỗi gì nhưng chú rất khoan khoái vì đã được tự do! Chú vui vẻ ngắm bầu trời xanh trong, nhìn làn cỏ xanh tươi mơn mởn; miệng chú nở một nụ cười, chú thề là sẽ chẳng bao giờ cáu kỉnh nữa, chú sẽ luôn luôn hài lòng với tất cả mọi chuyện miễn là người ta đừng bắt chú vào bệnh viện nữa.
Rốt cuộc, chú thấy cô Mật ngọt đành chịu trở về. Chú liền chui ra khỏi chỗ nấp và chạy đi tìm Thuốc viên.
- Cầm lấy, ông bạn khốn khổ ơi! – Chú đưa quần áo cho bạn.
Thuốc viên bá lấy cổ chú: trong những ngày nằm bệnh viện, hai chú đã trở thành đôi bạn chí thân.
Thuốc viên hối hả mặc quần áo.
Mất sạch, Ngộ nhỡ, Bu loong và các chú khác vây quanh Cáu kỉnh và mừng chú đã được thoát nạn. Vẻ mặt hớn hở của Cáu kỉnh làm mọi người ngạc nhiên.
Tròn xoay nói:
- Từ thuở bé đến giờ mình mới thấy cậu Cáu kỉnh cười đấy.
Các cô tí hon nhìn chú một cách tò mò.
Lông ngỗng hỏi:
- Tên cậu là gì?
- Cáu kỉnh.
- Cậu nói nghiêm chỉnh đấy chứ?
- Tôi thề với cô như vậy. Cô thấy nó kỳ lắm à?
- Mặt cậu hiền từ thế kia, vui thế kia mà! Cái tên ấy chẳng hợp với cậu đâu!
Cái miệng của Cáu kỉnh nhách ra đến tận mang tai.
Chú hóm hỉnh đáp:
- Chính tôi không hợp với cái tên ấy nữa thì có.
Mèo con hỏi:
- Cậu có muốn trèo lên cái cây kia không?
- Có thể chứ?
- Sao lại không? Bọn tôi sẽ cho cậu một cái cưa và cậu sẽ làm việc như mọi người ấy.
Bác sĩ Thuốc viên nói:
- Các cô cũng cho tôi một cái cưa chứ?
Mèo con đáp:
- Cậu thì chẳng đáng được đâu vì cậu coi thường tụi tôi lắm. Nhưng mà tui tôi cũng tha thứ cho cậu.
Chẳng bao lâu, Cáu kỉnh và Thuốc viên đã có mỗi chú một cái cưa. Họ bắt tay vào việc và Cáu kỉnh cho rằng ngồi trên cây làm việc còn thích thú hơn là bị giam ở bệnh viện của Mật ngọt nhiều.
Bác sĩ Thuốc viên nói tiếp:
- Và còn khoẻ người ra nữa.
Chú biết rằng ở trên cao, không khí trong sạch và giàu ô-xy hơn ở dưới thấp. Vì thế chú cùng với Cáu kỉnh leo lên tận cái cành cây cao nhất.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 13

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 13


- Kiếm được việc làm cho họ như vậy là tốt. Các cậu Chắc chắn và Mất sạch cũng sắp ra viện đấy. Các cô có cần lấy họ để giúp đỡ các cô không?
Mắt xanh nói:
- Em sẽ xin chị cho em thêm người nữa cơ. Trong khi chúng em tìm được cho họ một việc làm thú vị như vậy mà cứ giam hãm họ mãi thì thật là đáng tiếc!
- Hôm qua tôi đã cho các cậu Ngộ nhỡ và Nhanh nhảu ra trước thời hạn, thế mà các cô vẫn chưa đủ người hay sao? – Mật ngọt hỏi.
- Chưa ạ.
- Nếu vậy, các cô có thể lấy thêm cậu Lặng lẽ. Cậu ta rất lầm lỳ, chẳng hề than vãn lấy nửa lời.
- Và ai nữa?
Mật ngọt đeo kính và tra lại danh sách.
- Tròn xoay và Nước đường cũng có thể cho ra viện. Thực ra thì Tròn xoay chưa đáng được ra đâu: cậu ta chén nhiều đường quá, tôi chưa tìm được cách cho cậu ta chừa cái thói xấu ấy đi. Nếu cậu ta chỉ ăn đường không thôi thì còn đỡ, đằng này cậu ta lại nhét đường đầy túi áo và giấu cả dưới gối nữa. May ra được thả ra ngoài, cậu ta sẽ bớt háu đói đi chăng. Còn cậu Nước đường thì phải giữ lại ở đây để phạt vì tội uống nước ngọt nhiều quá. Nhưng mà tôi sẽ cho ra cả hai cậu vì hai cậu đối với tôi rất lễ phép.
Cô lại nhìn vào danh sách.
- Cậu Viên đạn thì chưa ra được, chân cậu ta chưa khỏi. Cậu Viên đạn thật sự là bệnh nhân của chúng ta đấy.
Mắt xanh hỏi:
- Còn cậu Cáu kỉnh?
- Không, không được! Cáu kỉnh là tay đáng ngán nhất, cậu ta luôn luôn hậm hực, lúc nào cũng không vừa lòng. Cậu ấy cứ làm cho bọn mình phải phát bực lên thôi! Tôi sẽ giữ cậu ta lại bởi vì cậu ta hết sức lạ lùng. Nhưng mà tôi cũng chẳng mong gì hơn là mau giải phóng cho cậu ấy cùng với cậu Thuốc viên. Cậu này thì chẳng ai mà chịu nổi và tôi cũng không hiểu cậu ta có quyền gì mà dám tự xưng là thầy thuốc, lúc nào cậu ta cũng bảo rằng các phương pháp chữa bệnh của tôi là vô giá trị.
- Nếu vậy thì chị cứ cho cả hai cậu ấy ra đi, thế là chị sẽ yên thân, - chị Mắt xanh đề nghị.
- Thế à! Dù có các vàng tôi cũng không làm vậy. Các cô có biết cái cậu Thuốc viên quỷ quái ấy đã nói gì với tôi gần đây không? Cậu ấy bảo là tôi không chữa cho người ốm khỏi bệnh mà lại làm cho người khoẻ phát ốm. Thật là hồ đồ! Không được, cậu ta sẽ ở lại đây đúng thời hạn. Tôi chẳng cho cậu ấy ra sớm một ngày đâu, cả cậu Cáu kỉnh nữa!
Thế là nhờ có cô Mắt xanh, các chú Lặng lẽ, Tròn xoay và Nước đường đã được ra viện cùng với Chắc chắn và Mất sạch. Mật ngọt chỉ giữ các chú Viên đạn, Cáu kỉnh và Thuốc viên ở lại. Chú Viên đạn bị đau chân nên đành thầm chịu sự bất công đó. Nhưng các chú Cáu kỉnh và Thuốc viên thì bứt đầu bứt tóc và la ó lên rằng nếu không cho các chú ra trước chiều nay thì các chú sẽ tẩu thoát.
Các chú Bu loong, Đinh vít và Bánh vòng dậy từ mờ sáng và bắt đầu sửa chữa xe ngay. Nhưng đến khi máy nổ rống lên thì mặt trời đã lên cao rồi. Ba chú quyết định cho xe chạy thử một tua đã. Xe chạy qua sân làm bụi tung lên mù mịt và lướt qua cổng rồi phóng ra phố. Chẳng mấy chốc, các chú đã thấy các cô tí hon đang khuân táo về nhà rồi đến các chú Nhanh nhảu, Mất sạch, Chắc chắn và Ngỗ nhỡ đang ngồi cưa trên cây táo và xa hơn một chút là các chú Kèn đồng, Lặng lẽ và Chuồn chuồn đang hái lê. Các cô tí hon đẩy các quả lăn đi khắp các ngả. Chú Mít đặc đang mải mê ra lệnh:
- Năm người lại đây, năm người lại đằng kia! Chặn quả táo này lại cho tôi và lăn nó đi đi. Lùi ra, liệu hồn quả lê sắp rơi xuống đất! Này, các cậu ở trên kia, không báo trước cho người ta à? Tránh ra, không thì tôi không chịu trách nhiệm đâu!
Không có chú thì công việc lại chạy hơn nhiều nhưng chú cứ có cảm giác là nếu chú thôi hò hét thì mọi việc sẽ đình trệ ngay.
Tròn xoay và Nước đường cũng bắt tay vào việc. Hai chú đẩy một quả lê nhưng nó chẳng chịu lăn đi cho mà lại cứ quay tròn tại chỗ. Ai cũng biết là hình thù quả lê không giống quả táo và hễ ta đẩy cho nó lăn đi thì nó lại quay thành vòng tròn. Hơn nữa, quả lê này đã chín lắm rồi, khi rơi xuống đất nó đã bị giập mất một mé đến lúc Nước đường và Tròn xoay đẩy nó đi thì nó hoàn toàn nát nhoét. Thế là người hai chú dính đầy nước đường từ đầu đến chân và hai chú mút tay hoài.
Mít đặc hét:
- Các cậu phải tiến lên chứ sao lại cứ xoay tròn tại chỗ mãi thế. Các cậu nhìn quả lê xem, các cậu làm nó bẹp gí ra rồi. Các cậu muốn chế ra nước đường à? Mình sẽ kiếm cho các cậu thôi.
Xe ô tô dừng lại. Hai chú bạn nhìn ra. Bu loong gọi:
- Ê. Mít đặc! Tại sao các cậu không làm cái món cơ giới hoá hả?
- Xin lỗi các cậu! – Mít đặc đáp. – Tớ đào đâu ra cái món cơ giới hoá cho các cậu?
Bánh vòng nói:
- Đây này, bọn mình đưa đến cho cậu cái máy đầu tiên đây.
- Ô tô à? Thế ô tô là máy móc cơ giới hoá sao?
- ừ, cơ giới hoá việc vận chuyển đấy. Bây giờ ta sẽ chở lê và táo bằng ô tô.
Mít đặc la lên:
- Được rồi! Tớ đã nghĩ ra: các cậu đỗ xe dưới gốc cây để bọn họ ở trên cây có thể ném vào ô tô cho tiện.
Bu loong nói:
- Không được! Làm thế sẽ nát hết táo và bẹp ô tô mất.
- Sao? Cậu muốn họ bưng táo đến tận đây à?
- Không phải! Có thể dùng dây đưa táo xuống được đấy.
Mít đặc đáp:
- Đúng. Này các cô, lấy sợi dây mau!
Các cô chạy biến đi rồi đem đến ngay một sợi dây. Mít đặc cầm lấy dây, quay quay mãi trong tay. Chú chưa dùng dây bao giờ cả cho nên chú cứ nhìn và nghĩ không biết làm thế nào. Sau đó cậu đưa dây cho Bu loong và nói ra vẻ thành thạo:
- Cậu cầm lấy mà làm.
Bu loong ném một đầu dây lên cành cây cho Nhanh nhảu buộc chặt vào cuống quả táo. Rồi chú đưa sợi dây cho các cô tí hon và dặn các cô không được rời tay ra. Chú gọi Nhanh nhảu:
- Nào, cưa đi!
Vài phút sau, cái cuống đã rời khỏi cành cây và quả táo treo lơ lửng ở đầu sợi dây. Bánh vòng lái xe đến đúng chỗ các cô tí hon đang nhẹ nhàng kéo quả táo xuống. Các chú tháo dây ra và xe ô tô lên đường. Một lát sau, quả táo đã về dần đến nơi đến chốn.
Bánh vòng nói:
- Đi tìm xe ô tô của mình đi.
Các chú chạy hộc tốc về ga ra và vài phút sau đã lái hai chiếc xe đến. Một xe để chở táo, một xe chở lê.
Mít đặc khoái chí, càng kiêu căng tợn:
- Này các cô có thấy những cái kỳ diệu của món cơ giới hoá này không? Các cô có nằm mê cũng chẳng bao giờ được trông thấy thế đâu.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 12

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 12


Cô tí hon có chiếc nơ xanh và cô bé tết đuôi sam lo việc rót nước. Còn cô tóc xoăn thì lấy bánh ở trong tủ chè ra.
Mắt xanh giới thiệu các bạn cô với Mít đặc: cô có hai đuôi sam tên là Sóc con, cô có chiếc nơ xanh tên là Thỏ con và cô tóc xoăn tên là Chuồn chuồn. Mít đặc chỉ chực ngồi vào bàn, nhưng lúc ấy cánh cửa mở ra, bốn cô tí hon bước vào và cô Mắt xanh lại tiếp tục giới thiệu :
- Đây là các bạn hàng xóm của tôi : các cô Sáo sậu, Chích choè, Mẫu đơn, Cun cút.
Các cô vây lấy Mít đặc.
Sáo sậu hỏi, đầu cô đen nhánh :
- Cậu đi bằng khinh khí cầu đến đây đấy à?
Chú trả lời với dáng rất tự hào nhưng vẫn liếc nhìn về cái bàn :
- Vâng, bằng khinh khí cầu.
Cun cút béo ục ịch nói :
- Lúc bay ở trên cao chắc là hãi lắm đấy nhỉ?
Mít đặc đáp :
- ồ, có chứ ! - Nhưng chú lại bình tĩnh ngay - Tôi muốn nói là chẳng hãi gì đâu.
Chích choè nói :
- Cậu thật là dũng cảm ! Tôi thì có các lấy một núi vàng, tôi cũng chẳng dám đi bằng khinh khí cầu.
Mẫu đơn hỏi :
- Cậu ở đâu đến đây?
- ở thành phố Hoa.
- Thành phố Hoa là ở đâu nhỉ ?
Chú đưa tay chỉ trỏ vu vơ :
- Xa lắm, bên bờ sông Dưa chuột ấy.
Sáo sậu nói :
- Tôi chưa hề nghe nói đến sông Dưa chuột bao giờ. Chắc là xa lắm.
- ừ, xa lắm- Mít đặc xác nhận.
Mắt xanh nói :
- Chúng ta ngồi vào bàn thôi, nước chè sắp nguội mất rồi.
Mít đặc chẳng phải đợi ai mời lại ! Trong nháy mắt, chú đã ngồi vào bàn : chú nhá hết bánh đến mứt, trong khi các cô tí hon sốt ruột muốn hỏi chuyện chú, chỉ ăn tí chút thôi. Cuối cùng Chuồn chuồn không thể nhịn được nữa :
- Tôi muốn hỏi cậu ai là người đề xướng ra việc du lịch bằng khinh khí cầu này ?
- Tôi đấy ! - chú vừa nói vừa ra sức nhá để nuốt vội miếng bánh của chú.
Các cô tí hon reo lên :
- Cậu à? Thật không?
- Lời nói danh dự đấy! Tôi mà nói dối các cô thì tôi chết ở đây ngay ! - Chú đáp và suýt nữa thì chết nghẹn vì cái bánh.
Cun cút yêu cầu :
- ồ, thật là kỳ diệu! Cậu kể chuyện lại đi.
Chú vung tay :
- Các cô muốn tôi kể chuyện gì nào? Đã lâu lắm, các bạn tôi cứ đề nghị tôi phát huy sáng kiến: " Cậu phát minh đi, phát minh đi!" Tôi trả lời họ: "Mình phát minh mãi rồi, thôi đến lượt các cậu !" Nhưng họ cứ nằn nì: " Chúng mình thì cậu bảo phát minh cái gì cơ chứ? Chúng mình thì ngốc nghếch, còn cậu vốn thông minh, chuyện ấy có khó gì? Nào, cậu phát minh đi!" Cuối cùng tôi đã hứa với họ: "Được, biết làm sao khác! Tớ sẽ phát minh!" Và tôi bắt đầu suy nghĩ.
Mít đặc ra vẻ nghĩ ngợi và tiếp tục nhá bánh. Các cô tí hon sốt ruột nhìn chú. Rốt cuộc, Sóc con thấy chú lại chìa tay ra với đĩa bánh, cô quyết định chấm dứt cái không khí trầm lặng có thể kéo dài mãi :
- Cậu đã nói là cậu bắt đầu suy nghĩ ....
Mít đặc có vẻ như vừa tỉnh cơn mơ và nện chiếc bánh xuống bàn, thốt lên :
- Đúng thế ! Tôi đã suy nghĩ ba ngày ba đêm và các cô thử nghĩ xem sao nào, cuối cùng tôi đã phát minh ra đấy! Tôi đã bảo các bạn tôi rằng :" Này, các bạn ạ, các cậu sẽ có một khinh khí cầu". Và chúng tôi đã làm xong. Và Hoa giấy - nhà thơ của chúng tôi - đã làm thơ chúc mừng tôi :"Mít đặc của chúng ta, người sáng chế khinh khí cầu..." hay là "Người sáng chế khinh khí cầu, Mít đặc của chúng ta..." hay là " Mít đặc, khinh khí cầu ngưòi sáng chế...." Tôi không thể nhớ hết các câu thơ ấy vì không biết có bao nhiêu câu thơ chúc mừng tôi nữa!
Chú lại ngoạm sâu vào chiếc bánh .
Mắt xanh hỏi :
- Cậu đã làm khinh khí cầu ra sao nào?
- A! Thật là công việc ghê gớm! Ai cũng bắt tay vào làm, làm ngày làm đếm. Người thì bơm hơi, người thì phết cao su; còn tôi thì vừa đi bách bộ vừa huýt sáo ..... nghĩa là không huýt sáo, mà chỉ bảo cách làm cho từng người một. Không có tôi thì chẳng ai hiểu cái gì cả. Tôi trình bày, giảng giải mãi. Trách nhiệm thật lớn lao bởi vì quả cầu lúc nào cũng có thể nổ bung ra. Tôi có hai người giúp việc : Bu loong và Đinh vít; đôi tay họ tuyệt vời nhưng đầu óc họ thì tối mò nên tôi phải chỉ bảo, giải thích hết cho họ. Tôi đã bảo cho họ cách làm nồi. Sau đó mọi việc đều trôi chảy : nồi nước sôi, nước reo ùng ục , hơi nước rít lên nghe đến khiếp.
Các cô tí hon nín thở nghe chú nói và khi chú dừng lời, các cô cùng hỏi một lượt :
- Rồi sau đó ra sao nữa?
- Cuối cùng ngày khởi hành đã tới. Hàng ngàn chú tí hon đến xem chúng tôi ra đi. Người thì bảo quả cầu sẽ bay, kể thì bảo là không bay. Người bảo bay đánh kẻ nói không bay và kẻ nói không bay đánh lại người bảo bay và rốt cuộc họ chẳng hiểu là họ đánh đấm ai nữa. Tóm lại , thật là loạn xị.
Mắt Xanh nói :
- ồ ! Cậu đừng nói về cái chuyện loạn xị ấy nữa mà nói về quả cầu cơ.
- Đuợc. Trong khi họ đánh nhau, chúng tôi leo lên khoang gỗ, tôi đã đọc một bài diễn văn :" Từ biệt các bạn, chúng tôi bay đây!" Quả cầu bắt đầu bay lên cao, chúng tôi nhìn xuống đất : nó chả lớn hơn cái bánh này đâu!
Các cô bé ngây thơ reo lên :
- Vô lý!
- Tôi mà nói dối các cô thì chết lăn đùng ra đây ngay!
Mắt xanh nói :
- Các cô đừng ngắt lời cậu ấy, để cậu ấy nói tiếp, cậu ấy không nói dối chúng mình đâu !
- ừ, các cô cứ để tôi nói dối .. à không, để tôi nói thật - Mít đặc nói .
Các cô đồng thanh hét lên :
- Cậu kể đi ! Kể đi!
Chú lại tiếp tục :
- Quả cầu bay lên. Bỗng "bùm" một tiếng. Quả cầu không bay lên nữa. Tôi nhìn ra thì chúng tôi đã va vào một đám mây. Làm thế nào bây giờ? Chúng tôi lấy một chiếc rìu bổ vào đám mây khoét ra một cái lỗ. Chúng tôi chui qua cái lỗ, thế là lại bay. Nhưng bây giờ lại bay lộn ngược, chân chổng lên trời. Đất ở trên đầu mà trời lại ở dưới chân.
- Các cậu chổng vó lên trời à? Sao lại chổng vó lên trời?
Mít đặc giải thích :
- Đó là quy luật tự nhiên thôi! Lên chín tầng mây thì bao giờ người ta cũng bay chổng vó lên trời. Trên cao kia, trời rét ghê rét gớm, đến một nghìn độ một phần mười dưới độ không ấy. Ai cũng rét cứng cả ngừời. Quả cầu nguội lạnh đi và rơi xuống. Nhưng mà tôi nhanh trí, đã đoán trước được điều đó. Tôi đã cho đem theo những bao cát vào trong khoang. Chúng tôi ném bao cát xuống một lần, hai lần, ba lần... rồi hết sạch. Làm sao bây giờ? Trong khoang có một chú tí hon tên là Biết tuốt, một tay nổi tiếng là nhát gan. Vừa thấy quả cầu tụt xuống, cậu ta đã khóc oà lên và trong chớp mắt đã nhảy dù xuống đất. Cậu ta rút lui về nhà. Nhờ thế quả cầu bớt nặng lại bay lên. Một lát sau, nó lại đột ngột hạ xuống thấp... xuống mãi, đụng phải mặt đất, nó nhảy lên và lại đụng phải mặt đất.... Vì vậy tôi mới bị ngã nhào đến "ầm" một cái, đầu chúc xuống đất....
Say sưa kể chuyện, chú giáng ngay một quả đấm xuống mặt bàn, đúng ra là đấm xuống chiếc bánh làm kem bay lên tung toé.
Các cô tí hon giật nảy người. Tí nữa thì các cô ngã xuống đất. Nhưng các cô bình tĩnh lại ngay và nõi tiếp :
- Rồi sao nữa?
- Sau đó tôi chẳng biết gì nữa hết.
Im lặng. Các cô cảm phục nhìn Mít đặc. Trước mắt các cô, chú là một anh hùng thực sự.
Cuối cùng, Mắt xanh nói :
- Quả cầu của các cậu làm chúng tôi chết khiếp đi ấy ! Chiều hôm qua, đang ngồi uống nước trên bao lơn thì chúng tôi thấy quả cầu của các cậu bay đến. Thật là khổng lồ. Nó đâm thẳng vào nhà chúng tôi, rơi trúng hàng rào rồi nổ bung. Chúng tôi chạy lại xem thì chỉ còn chiếc khoang bằng vỏ cây bạch dương thôi.
Thỏ con nói tiếp:
- Chúng tôi thấy cậu nằm thiếp đi như người chết ấy, thật là hãi.
Sóc con nói :
- Một chân giày của cậu mắc vào hàng rào còn cái mũ thì treo lên cây.
Chuồn chuồn tiếp:
- Cái áo của cậu chỉ còn lại một ống tay, ống tay kia mãi đến sáng nay chúng tôi mới tìm thấy. Chúng tôi vội vàng khâu lại cho cậu đấy, phải mạng cả quần nữa.
Mít đặc hỏi :
- Tại sao tôi lại ở đây nhỉ?
Mắt xanh đáp :
- Chúng tôi khiêng cậu vào trong nhà, không thể để cậu nằm ngoài trời đêm hôm được.
Thỏ con lại nói :
- Lúc ấy cậu gần như chết rồi ấy. Nhưng chị Mật ngọt bảo là cậu có thể tỉnh lại được vì cái .... cái gì nhỉ, à phải rồi, cơ thể của cậu rất khoẻ.
- ừ, cơ thể tôi rất khoẻ mà đầu óc tôi còn khoẻ hơn cơ - Mít đặc huyênh hoang đáp - Người khác mà vào địa vị tôi thì nhất định là bị ong óc ra đấy.
Mắt xanh đính chính :
- Cậu nói là long óc phải không?
- ừ, long óc, chính thế - Mít đặc vỗi sửa lời.
Mắt xanh nói :
- Cậu bảo là không phải một mình cậu đi khinh khí cầu phải không?
- Phải . Chúng tôi có mười sáu người. Trừ anh chàng Biết tuốt nhát gan đã nhảy dù, thế là còn mười lăm.
Sáo sậu hỏi :
- Các cậu kia ở đâu?
Chú nhún vai :
- Tôi không biết. Thế ngoài tôi ra, không có ai ở trong khoang gỗ à?
- Chúng tôi chỉ tìm thầy một hộp mực màu và một cái túi thuốc.
- A, đúng rồi, mực màu của cậu Thuốc nước và túi thuốc của cậu Thuốc viên !
Đột nhiên cánh cửa mở và Bạch tuyết là vào như gió thổi.
- Các cậu không biết tin gì à? Tin mới toanh nhé : một khinh khí cầu thứ hai bị nổ tan, trong đó có mười bốn chú tí hon, ngay chiều hôm qua ở gần thành phố ấy. Rạng sáng hôm nay các cô tí hon nhà ta mới tìm thấy họ và đã đưa họ đi nhà thương rồi. Sóc Con thốt lên :
- Họ bị tan xác à?
Bạch tuyết đáp:
- Không sao, chị Mật ngọt bảo là sẽ chữa họ khỏi thôi.
Mít đặc tuyên bố :
- Đích là các bạn tôi rồi, tôi phải chạy đến bệnh viện xem sao.
Mắt xanh tình nguyện dẫn chú đi.
Bạch tuyết nói :
- Tôi cũng đi với cậu.
Vừa trông thấy cái lá ở trên trán Mắt xanh, cô đã la lên:
- A! Mắt xanh, cái gì tròn tròn ở trên trán cậu kia nom đẹp đấy. Trông cậu đến là xinh. Sao, bây giờ có mốt dán vòng tròn lên trán à? Mình cũng phải làm cho mình một cái như thế mới được.
- Không - Mắt xanh trả lời - đó là cái cao dán đấy. Mình chẳng may bị va vào cửa nên phải rịt đó thôi.
Bạch tuyết thất vọng :
- A, thế đấy ....
Cô chạy lại đội mũ trước chiếc gương.
Gian phòng vắng lặng. Ai cũng vội đi loan báo cái tin mới mẻ ấy.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 11

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 11


- Mũ quái nhỉ! Mình ko thế nào đội được. Mình ưa cái vành mũ to nhưng mà thiếu vải, đánh phải làm vành nhỏ. Mà vành nhỏ thì cái mặt nom cứ tròn vành vạnh như măt trăng ấy, mình chẳng thích thế đâu!
Cô tí hon mắt biết nói:
- Thôi, đừng múa trước gương nữa! Cứ nhìn người ta ngắm nghía hàng giờ trước gương mà mình ko tài nào chịu được.
- Thế theo cậu thì người ta làm ra gương để làm gì nào? - cô tóc trắng đáp lại.
Cô nheo mắt sôi gương, mũ cô tụt về sau gắy, đầu ngả về đằng sau.
Mít đặc buồn cười quá nhưng chú cố nén nên chỉ bật ra tiếng lục cục trong cổ họng. Ngay lúc ấy, cô tóc trắng rời khỏi chiếc gương quay về phía chú và nhìn một cách nghi hoặc.
Chú nhắm mắt lại giả vờ ngủ. Chú nghe thấy cả hai cô nhón đi trên năm đầu ngón chân lại gần gường chú và thì thào:
- Mình ngỡ là cậu ấy nói gì, - Mít đặc đã nghe tiếng khe khẽ. -Có lẽ là mình nhầm. Cậu ấy nắm bất tỉnh từ hôm qua không biết đến bao giờ thì cậu ấy mới dậy?
Một giọng khác trả lời:
- Chị Mật ngọt đã cấm ko được đánh thức cậu ấy dậy. Chị ấy đã bảo hễ cậu ta mở mắt thì phải báo ngay chi chị biết.
" Mật ngọt là ai nhỉ?" - Mít đặc tự hỏi và lại giả vờ ngủ.
Lại có tiếng nói:
- Cậu ta dũng cảm thật! Đi bằng khinh khí cầu đến đây, cậu có biết ko? Thật là lần đầu tiên người ta khen chú dũng cảm! Miệng chú nhách ra đến tận mang tai ấy. Nhưng chú kịp sực tỉnh ra và cố giấu nụ cười.
Một cô tí hon nói:
- Khi nào cậu ấy thức dậy thì mình sẽ quay lại. Mình rất muốn cậu ấy kể chuyện lại hết. Chỉ sợ cậu ấy bị chấn thương sọ não thôi!
Mít đặc nhủ thầm: "Xin thôi cái món chấn thương sọ não ấy đi!".
Cô tóc trắng từ giã ra đi. Trong phòng im ắng. Mít đặc nàm yên, nhắm mắt giỏng tai nghe. Cuối cùng, chú mở một mắt và thấy cô mắt biếc cuối xuống nhìn chú. Cô mỉm cười dịu dàng với chú. Rồi cô cau mày, giơ một ngón tay doạ và hỏi:
- Cậu vẫn thức như vậy đấy à? Cậu mở mắt này rồi lại mở mắt khác à?
Chú gật đầu và mở nốt mắt kia.
- Thế ra cậu không ngủ à?
Mít đặc đáp:
- Tôi vừa thức dậy đấy.
Chú muốn nói thêm nữa, nhưng cô ta đặt một ngón tay lên miệng chú và nói:
- Im đi, im đi! Cậu không được nói, cậu mệt nặng đấy.
- Tôi bị ốm à? Không phải đâu!
- Tại sao cậu lại biết! Cậu là bác sĩ đấy à?
- Không.
- Cậu xem đấy, cậu bảo là cậu không ốm. Cậu nằm yên cho tới lúc bác sĩ đến; tôi đi tìm bác sĩ đấy. cậu tên gì nhỉ?
- Mít đặc, còn cô?
- Tôi tên là Mắt xanh.
- Tên hay nhỉ, - Mít đặc nói.
- Tôi rất vui vì tên tôi đã làm cậu ưng ý. Cậu vẫn là một chú tí hon ngoan đấy.
Mít đặc mỉm cười. Thật là hiếm cóp người khen ngợi chú. Thường thì người ta hay mắng mỏ chú. Vả lại ở đấy chẳng có chú tí hon nào cả, cho nên chú có thể trò chuyện với cô tí hon này mà ko sợ bị ai chế giễu. Chưa bao giờ chú cảm thấy khoan khoái đến thế, và cũng chưa bao giờ chú lại lễ phép đến thế.
Chú hỏi:
- Còn cô kia tên gì?
- Cái cô nói chuyện với cô ấy. Cái cô đèm đẹp mà tóc màu trắng ấy?
- A! - Mắt xanh kêu lên - Thế là cậu đã thức từ lâu rồi cơ à?
- Không, tôi chỉ mở mắt một phút thôi rồi tôi lại ngủ ngay.
Nhưng Mắt xanh lắc đầu và nhăn mặt:
- Không phải thế! Thế còn tôi, cậu cho là tôi không đẹp lắm à?
- Trái lại thì có! Cô nghĩ sao thế? Nom cô cũng rất xinh.
- Thế tôi và cô ấy ai là người xinh hơn?
- Cô và cô kia ấy à. Tôi thấy cả hai cô đều đẹp cả.
- Cậu chỉ nói dối như chú cuội nhưng mà tôi cũng tha tội cho cậu. Cái cô mà cậu thích ấy tên là Bạch Tuyết, rồi cậu sẽ được gặp cô ấy. Bây giờ thì cậu im đi, cậu mà nói nhiều thì lại đau thêm đấy. Cậu hãy nằm yên, và nhất là cậu đừng có nghĩ đến chuyện ngồi dậy. Tôi đi tìm chị Mật ngọt đây.
- Mật ngọt là ai vậy?
- Bác sĩ của chúng tôi. Chị ấy sẽ săn sóc cậu đấy.
Mắt xanh vừa đi khỏi thì Mít đặc đã nhảy xuống đất. Chú đi tìm quần áo để tẩu thoát. Các vị bác sĩ bao giờ cũng cho bệnh nhân uống dầu tây và bôi thuốc i-ốt xót đến cháy da cháy thịt! Nhưng mà chú chẳng tìm thấy quần áo của chú ở đâu cả, mà lại thấy một con búp bê đang ngồi trên ghế, ưng dựa vào tường.
Chú muốn tháo con búp bê ra xem trong mình nó có cái gì, bông hay là mạt cưa. Thế là chú quên phắt ngay quần áo của chú và đi tìm con dao; đang đi tìm dao thì chú thấy bóng chú trong gương. Chú đứng lại, đặt con búp bê xuống đất; chú bắt đầu nhăn nhó rồi ngắm nghía mãi mặt chú và sau khi đã ngắm nghĩa chán chê, chủ tự nhủ:
- Mình cũng đẹp đấy chứ, mặt mình được cái là ko tròn lắm.
Vừa lúc ấy, có tiếng chân đi ở ngoài cửa. Chú vừa kịp leo lên gường và kéo chăn đắp thì Mắt xanh đã vào cùng với một cô tí hon khác mặc áo choàng trắng, đầu đội mũ trắng và tay cầm một cái va-ly nhỏ màu nâu. Má cô đỏ hồng, đôi mắt xam xám nghiên nghị sau cặp gọng kính bằng sừng. Mít đặc đoán ngay đó là Mật ngọt.
Cô mang một chiếc ghế lại gần gường, đặt va - li xuống và lắc đầu nói:
- A! Các chú tí hon! Lúc nào các chú cũng nghĩ đến những chuyện ko đâu. Chú thử nói cho tôi xem tại sao các chú lại đi khinh khí cầu nào? Thôi, chú im đi! Tôi đã biết chú định nói với tôi chuyện gì rồi. Chú sẽ bảo chú ko làm thế nữa chứ gì. Các chú bao giờ cũng nói là ko làm nữa nhưng rồi các chú lại làm ngay đấy.
Cô mở va-li ra. Mùi thuốc toả ra khắp gian phòng, Mít đặc co rúm người lại, chú đâm hoảng. Mật ngọt quay lại phía chú và nói:
- Ngồi lên.
Mít đặc muốn đứng dậy nhưng Mật ngọt ngăn chú lại và nghiêm nghị nói:
- Chú không được đứng dậy, tôi đã bảo chú ngồi lên kia mà.
Mít đặc nhún vai và ngồi ở trên gường
- Không nên nhún vai. Chú thè lưỡi ra, - Mật ngọt nói.
- Sao vậy?
- Thè ra, tôi bảo sao thì chú làm vậy.
Mít đặc thè lưỡi.
- Nói "a".
- A-a-a, -Mít đặc nói.
Mật ngọt lấy cái ống nghe bằng gỗ ở va-li ra và áp một đầu vào ngực Mít đặc:
- Thở mạnh hơn nữa!
Mít đặc thở như cái đầu tàu xe lửa.
- Bây giờ, chú nín thở.
Mít đặc phì cười:
- Hì-hì-hì!
- Tại sao chú lại cười? Tôi có nói cái gì buồn cười đâu?
- Tôi nín thở thế quái nào được cơ chứ? - Mít đặc hỏi và lại cười phá lên.
- Nếu nín thở hoàn toàn thì chú ko làm được thật. Nhưng chỉ nín thở trong một phút thôi thì chú có thể nhịn được.
- Dĩ nhiên rồi, - Mít đặc đồng ý và nín thở.
Sau khi khám cho chú kỹ càng, Mật ngọt ngồi vào bàn ghi đơn thuốc và nói:
- Chú ấy bị một vệt tím bầm ở vai. Cô ra hiệu thuốc mua lấy một lá cao tẩm mật. Cô cắt ra một mảnh, rịt vào vai bệnh nhân. Cô đừng cho phép chú ấy đứng dậy. Chú ấy mà đứng dậy thì chú sẽ đập phá hết bát đĩa của các cô và thế nào cũng có người trong bọn các cô bị chú ấy đánh cho bị thương đấy. Phải cảnh giác với các chú tí hon mới được.
Sau đó, cô bỏ chiếc ống vào va-li, nghiêm nghị nhìn Mít đặc một lần nữa rồi ra đi.
Mắt xanh cầm đơn thuốc và nói:
- Cậu đã nghe chưa? Phải nằm trên gường đấy!
Mít đặc nhăn mặt đáp lại:
- Cậu đừng có đưa cái bộ mặt đưa đám ấy ra. Và cậu đứng có tìm quần áo của cậu nữa, tôi đã cất kỹ đi rồi, - Mắt xanh nói và cầm đơn thuốc đi ra.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 10

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 10


Các chú tí hon cảm thấy rét khi khí cầu lên cao. Má và mũi các chú đỏ ửng vì lạnh. Các chú rung chân xoay tay để sưởi ấm tí chút. Mất sạch rét nhất vì chú quên mũ ở nhà. Dưới mũi chú Mất sạch, lủng lẳng một cục bông to tướng và chú run rẩy như chiếc lá, hàm răng va lập cập.
Cáu kỉnh càu nhàu:
- Cậu đừng có đánh đàn răng nữa đi! Cứ nghe răng cậu lộp cộp cũng đủ làm cho người ta ớn lạnh thêm rồi!
Mất sạch đáp:
- Trời lạnh có phải lỗi tại mình đâu!
Cáu kỉnh vừa đứng dậy vừa nói:
- Mình mà phải nghe răng ai lập cập bên tai là mình không thể nào chịu được. Cứ nghe thấy là mình đã rét run lên rồi.
Chú lại ngồi cạnh Thuốc nước. Nhưng Thuốc nước cũng đánh đàn răng như Mất sạch. Cáu kỉnh đưa mắt nghi ngờ nhìn chú:
- Cậu cũng thế à? Chắc là cậu giả vờ để trêu tức mình chứ gì?
- Không phải mình muốn trêu tức cậu đâu mà vì mình rét đấy thôi.
Cáu kỉnh đứng lên đi ngồi chỗ khác. Chú cứ đổi chỗ xoành xoạch, làm phiền tất cả mọi người.
Trong lúc đó, quả cầu phủ đầy băng, nom óng ánh như bạc. Bên trong quả cầu, không khí đã nguội lạnh nên quả cầu teo lại và lại bắt đầu hạ xuống. Quả cầu lao xuống thật sự rồi mà cát thì đã hết cho nên không thể nào dừng lại được.
Nước đường hét:
- Tai nạn rồi!
- Chúng mình đi đứt mất thôi! - Mít đặc rên rỉ và biến vào gầm ghế.
- Cậu chui ra ngay đi! - Biết tuốt ra lệnh.
- Tại sao? - Mít đặc nói vọng lên từ dưới ghế.
- Chúng ta chuẩn bị nhảy dù.
- Mình ở đây tốt chán - Mít đặc lên tiếng đáp.
Nhưng Biết tuốt túm lấy cổ áo chú và lôi chú ra khỏi chỗ nấp.
- Cậu không có quyền làm thế! Tớ sẽ kiện cậu! - Mít đặc kêu.
Biết tuốt lặng lẽ đáp:
- Cậu đừng có kêu, đừng có hoảng hốt. Mình sẽ nhảy dù đầu tiên, cậu nhìn mình đây này rồi sau cậu sẽ làm như mình nhé.
Mít đặc đã thấy vững dạ hơn đôi chút. Biết tuốt lại gần thành khoang.
Chú nói rất to:
- Chú ý đấy, các bạn ạ! Các bạn sẽ lần lượt nhảy sau mình. Cậu nào không nhảy thì sẽ bị quả cầu đưa lên cao hơn nữa. Chuẩn bị dù nào… Tiến lên!
Nói xong chú nhảy vào khoảng không. Nhanh nhảu bắt chước ngay bạn. Nhưng có chuyện gì xảy ra cho chú đấy? Vốn tính luôn luôn vội vã, đáng lẽ phải nhảy trước khi mở dù, thì chú lại mở dù trước khi nhảy. Cho nên cái dù bị vướng vào thành khoang. Chân phải mắc vào dây lưới, người treo lơ lửng, chú tiếp tục cuộc hành trình, đầu lộn xuống dưới. Chú cựa quậy, quằn quại như con giun ở đầu lưỡi câu, nhưng chú làm thế nào cũng không tháo cái dù ra được.
Bác sĩ Thuốc viên hét:
- A! Trời ơi, cái dù mà rơi ra thì cậu Nhanh nhảu bị lộn cổ xuống đất mất thôi!
Các chú tí hon xúm lại kéo Nhanh nhảu. Đột nhiên Mít đặc thấy quả cầu lại lên cao:
- Các bạn ơi, không cần phải nhảy nữa, nó lại bay lên rồi!
Ngộ nhỡ ngạc nhiên:
- Tại sao lại bay lên được nhỉ?
Cáu kỉnh đáp:
- Đồ nghếch, tại cậu Biết tuốt nhảy rồi.
Tròn xoay thở dài:
- Không có chúng mình thì không biết Biết tuốt làm ăn ra sao nhỉ?
Ngộ nhỡ dang tay ra nói:
- Cậu ấy về Thành phố Hoa.
- Nhưng mà không có cậu ấy thì chúng ta xoay xở sao đây?
- Cậu cứ nói làm như chúng mình không thể rời cậu ấy ra được chắc, - Mít đặc nói.
Tròn xoay nói.
- Dù sao cũng phải có người chỉ huy mới được.
Mít đặc liền tuyên bố:
- Thế thì mình là chỉ huy đấy, các cậu phải tuân lệnh mình.
Cáu kỉnh đáp:
- Cậu ấy à? Người mà đầu óc rỗng không thì đòi chỉ huy ai cơ chứ.
- Sao! Mình mà đầu óc rỗng không à? Nếu cậu không thích tớ thì cậu nhảy dù đi mà tìm Biết tuốt của cậu.
Cáu kỉnh đưa mắt nhìn xuống dưới, rồi nói:
- Tìm cậu ấy bây giờ à? Chúng mình bay quá xa rồi và cũng phải nhảy dù tất cả như cậu Biết tuốt đã nói ấy.
Mít đặc nhắc lại:
- Không, cậu cứ nhảy đi!
Thế là hai chú lại cãi nhau. Biết tuốt không còn đấy để mà can ngăn họ. Mặt trời đã xế, gió thổi mạnh hơn, quả cầu đã nguội lạnh, lại hạ xuống, nhưng hai chú vẫn cãi cọ hoài.
Nước đường quát
- Thôi đủ rồi! Mít đặc à, nếu cậu muốn làm chỉ huy thì cậu phải có sáng kiến gì chứ. Cậu xem chúng mình đang tụt xuống đấy.!
Mít đặc đáp:
- Để mình nghĩ một lát đã!
Chú ngồi, đặt một ngón tay lên trán và bắt đầu suy nghĩ. Trong lúc chú suy nghĩ, quả cầu càng hạ xuống nhanh hơn.
Bu loong nói:
- Cậu muốn cậu ấy sáng chế cái gì nào? ít ra cũng phải còn cát thì mới ném bớt đi được một bao.
Mít đặc đáp:
- ừ đúng thế. Nhưng mà chúng mình chẳng còn tí cát nào cả, vậy thì một người trong bọn mình phải nhảy dù. Như thế quả cầu bớt nặng sẽ bay lên cao.
- Ai phải nhảy?
- Ai à? - Mít đặc suy nghĩ một lát rồi nói, - Cậu nào hay càu nhàu nhất ấy.
Nghe nói thế, Cáu kỉnh la lên:
- A, không đâu! Mình không đồng ý! Tại sao lại là cậu nào hay càu nhàu? Cậu nào nặng nhất thì phải nhảy.
Mít đặc đồng ý:
- Vậy thì là cậu Tròn xoay. Cậu ấy là người béo nhất.
Nước đường vội vã tán thành:
- ừ, cậu ấy là người béo nhất!
Nhưng Tròn xoay phản đối:
- Mình mà là người béo nhất ấy à? Cậu Nước đường còn béo hơn mình chứ?
Nước đường giơ ngón tay về phía Tròn xoay, đáp:
- Các cậu nhìn cậu ấy xem kìa! Cậu ấy bảo là mình béo hơn cậu ấy! Ha ha! Cậu đứng dậy để chúng ta đo thử xem sao!
Tròn xoay bước đến như con gà trống thiến:
- Này thì đo!
Các chú tí hon quây trong quanh hai người. Mít đặc rút một sợi dây ở trong túi ra. Chú lấy dây đo người Tròn xoay rồi đo Nước đường. Lạ chưa: Nước đường to hơn Tròn xoay. To gấp rưỡi ấy.
- Thật là vô lý! Tròn xoay nó ăn gian, nó thót bụng lại, mình trông thấy đấy! - Nước đường hét.
Tròn xoay cãi:
- Mình có thót bụng lại đâu!
- Có, nó có thót, mình có trông thấy. Đo lại lần nữa đi. - Nước đường nói to.
Trong lúc Mít đặc đo lại người Tròn xoay, Nước đường lượn quanh và nói:
- Các cậu xem nó thót bụng lại kia kìa! Cậu phình bụng lên đi.
Tròn xoay đáp:
- Tại sao? Nếu tớ phình bụng ra thì nhất định tớ to hơn cậu rồi!
- Được. Cậu đừng phình bụng ra nữa, nhưng mà cũng đừng thót nó lại đấy. Cậu không có quyền làm thế đâu. Các cậu nhìn cậu ấy làm kìa! Công bằng hợp lý ở đâu chứ? Không còn hợp lý công bằng gì nữa! Chỉ là lừa dối thôi!
Mít đặc đã đo xong Tròn xoay, liền cẩn thận vòng sợi dây quanh người Nước đường. Lần này thì hai người bằng nhau!
Mít đặc nhún vai, tuyên bố:
- Cả hai cậu cùng phải nhảy.
Nhưng Nước đường không đồng ý:
- Tại sao lại phải nhảy vì chỉ một người nhảy cũng đủ rồi cơ mà?
Chú thợ săn Viên đạn nhìn qua thành khoang thấy quả cầu xuống mặt đất rất nhanh.
- Mau lên, Mít đặc, cậu quyết định đi. Nếu không thì chúng mình rơi phịch xuống đất bây giờ.
Nhưng Ngộ nhỡ nảy ra ý mới:
- Muốn biết ai phải nhảy thì chỉ việc oẳn tù tì thôi!
Nước đường tán thành ngay:
- Đúng. Ai cũng phải oẳn tù tì, cả gầy lẫn béo, khỏi mất lòng ai!
Mít đặc nói:
- Được đấy. Bắt đầu.
Các chú đứng thành vòng tròn và Mít đặc chìa tay ra trước mặt từng người một:

Oẳn tù tì
Ra cái gì...

Nhưng chú ngừng lại, nói:
- Không mình không ưng thế. - Và chú lại làm lại:
Oẳn tù tì
Ra cái gì, ra cái này…
ình! Cái khoang gỗ chạm phải mặt đất, đổ lộn nhào. Ngộ nhỡ bám vào Chắc chắn, Chắc chắn lại ôm chặt Ngộ nhỡ, hai chú cùng bị hất ra ngoài khoang rồi lần lượt đến các chú khác, y những hạt đậu rụng vậy. Chỉ mình chú Mít đặc còn bám vào thành khoang với con chó Mực đang ngoạm chặt lấy quần chú. Quả cầu nẩy lên và lại rơi xuống theo hình cánh cung rồi va phải một vật cứng nào đó, nó nổ tung như sấm dậy. Con Mực bị hất ra ngoài khoang, vừa chạy vừa sủa ăng ẳng. Mít đặc nằm sóng soài trên mặt đất làm mọi người cứ ngỡ chú đã chết lịm.
Thế là cuộc du lịch trên không chấm dứt.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 9

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 9


Họ cũng vẫy mũ đáp lại: "Chào các bạn!". Mất sạch toan vẫy mũ mới chợt thấy là đầu mình trần trụi.
- Các bạn ơi! Dừng quả cầu lại đã! Mình để quên cái mũ ở nhà rồi.
Cáu kỉnh làu bàu:
- Cậu thì lúc nào cũng quên.
Biết tuốt đáp:
- Không dừng lại được. Quả cầu còn bay cho đến khi nào không khí bên trong lạnh đi thì nó mới hạ xuống.
Mất sạch nói, giọng bực tức:
- Chà! Thế là mình phải bay đầu trần à?
Tròn xoay nói:
- Cậu đã tìm thấy mũ ở gậm giường rồi cơ mà?
- ừ, nhưng khi mình đội vào, mình thấy bức quá nên lại bỏ ra để trên bàn. Đến phút cuối cùng mình lại quên đội.
Cáu kỉnh nói:
- Cậu thì phút cuối cùng nào mà chả quên!
Đột nhiên, Mít đặc hét:
- Các cậu nhìn kìa! Nhà chúng mình ở lại dưới kia kìa, bên trái chúng ta ấy. Mọi người đều cười còn Cáu kình lại lên tiếng:
- Cậu tưởng là nó cũng phải bay theo chúng mình chắc?
Mít đặc đâm cáu, vặc lại:
- Mình chẳng tưởng gì hết. Mình nhận ra cái nhà của chúng mình và mình nói lên, thế thôi. Bao lâu nay, chúng mình đã ở trong căn nhà ấy và bây giờ thì bay trong quả cầu.
- ừ, thì bay - Cáu kỉnh hậm hực nói - ai biết được là nó sẽ đưa chúng ra đi đến đâu?
- Cậu thì lúc nào cũng cứ làm nhặng lên. Ngay cả trong quả cầu này mà cậu cũng không để cho chúng mình được yên thân nữa - Mít đặc nói.
- Nếu cậu không thích thì cậu đi đâu thì đi.
- Thế cậu muốn mình đi đâu bây giờ?
Biết tuốt nói:
- Thôi đi, đừng có cãi nhau nữa.
Quả cầu lên cao mãi. Dưới kia, Thành phố Hoa trải rộng ra, trông như một tấm bưu ảnh. Nhà cửa bé tí xíu, còn các chú tí hon thì không nhìn thấy đâu nữa. Gió cuốn quả cầu đi thật nhanh. Phút chốc, thành phố chỉ còn là một dấu chấm trong chốn xa xăm.
Biết tuốt lấy địa bàn ra để định phương hướng.
Địa bàn là một cái hộp nhỏ bằng kim khí, trên mặt có một chiếc kim có nam châm luôn luôn chỉ về phía bắc. Địa bàn giúp ta biết nơi ta đi và tìm thấy đường về. Vì thế, Biết tuốt chú ý đem nó đi theo.
Chú nói:
- Chúng ta đi thẳng về phương bắc, vậy thì khi về, chúng ta sẽ chuyển về phương nam.
Quả cầu lên rất cao, vượt qua bao ruộng đồng. Thành phố Hoa đã biến mất. Ơ phía dưới, con suối mà cac chú tí hon gọi là sông Dưa chuột chảy uốn khúc như dải vải hẹp. Cây cối trên ruộng đồng nom như những cụm lông nhỏ.
Thình lình Tròn xoay nhìn thấy một vệt tối hình tròn. Vệt tối này chạy nhanh trên mặt đất như chạy theo khí cầu vậy. Cậu ta kinh ngạc nói:
- Các cậu nhìn kìa, có ai đang chạy theo chúng ta đây này!
Tất cả đều nhìn vào vệt tối.
Mất sạch nói:
- ồ, nó đang đi qua sông kìa!
Nhanh nhảu hỏi:
- Cái quái gì thế nhỉ? Này, nó nhảy qua cả cây!
Bây giờ các chú bay qua một cánh rừng và cái vật đen vẫn theo các chú hoài, nó chạy cả trên các vòm lá. Bác sĩ Thuốc viên sinh nghi, liền đèo mục kỉnh vào nhưng thật là toi công, chú chẳng nhận ra được nó là cái gì.
Đột nhiên, Mít đặc reo lên:
- Mình biết rồi! Mình biết rồi! Mình là người đầu tiên biết đấy nhé! Đó là con Mực của chúng ta. Chúng ta bỏ quên nó ở nhà nên nó chạy theo đấy!
Viên đạn đáp:
- Cậu nhầm rồi. Con Mực ở dưới gầm ghế, cạnh mình đây cơ mà.
Ngộ nhỡ hỏi:
- Vậy thì nó là cái gì? Biết tuốt ơi, cậu thử nói cho chúng mình nghe xem nào.
Biết tuốt bỏ cái địa bàn vào túi rồi nhìn xuống phía dưới. Chú cười:
- Đó là cái bóng của chúng mình.
Các chú tí hon tròn xoe mắt:
- Bóng của chúng mình à?
- ừ, cái bóng của quả cầu. Quả cầu bay trên không, cái bóng bay dưới đất, đơn giản thế thôi.
Các chú giương mắt nhìn mãi cái bóng càng ngày càng nhỏ đi và cuối cùng biết mất.
- Nó đi đâu mất rồi nhỉ?
Biết tuốt giải thích:
- Chúng mình lên cao quá nên không trông thấy nó được nữa.
Cáu kỉnh làu bàu:
- Vậy thì người ta không thể trông thấy cả cái bóng của mình được ư? Tệ hại quá!
Mít đặc nổi cáu:
- Cậu lại nhặng lên rồi! Cậu không bao giờ để cho tụi mình được yên thân hay sao?
Cáu kỉnh trêu lại bạn:
- Yên thân à? Yên thân làm sao được khi đang bay bằng quả cầu? Muốn yên thân thì hãy ở nhà.
- Cậu phải ở nhà để yên thân.
- Mình ấy à, mình chẳng cần yên thân!
Biết tuốt nói:
- Lại gây chuyện à? Mình phải cho các cậu xuống mới được.
Cáu kỉnh và Mít đặc sợ quá, thôi cãi nhau ngay.
Quả cầu đi vào sương mù. Không trông thấy mặt đất nữa. Chung quanh như có một màn khói trắng bao bọc.
- Cái gì thế này? Khói ở đâu thế này?
Biết tuốt nói:
- Không phải kà khói đâu. Đám mây đấy. Chúng mình đã bay lên mây rồi và bây giờ thì đang bay ở trong mây.
Mít đặc đáp:
- Cậu chỉ bịa thôi. Mây thì phải lỏng như cháo tấm, chứ còn cái này y như sương mù ấy.
Biết tuốt hỏi:
- Cậu có biết mây là cái gì không? Mây là sương mù, nhưng nhìn xa thì nó có vẻ dầy hơn thôi.
Mít đặc không tin, bèn nói:
- Các cậu đừng nghe nó. Những điều đó nó bịa ra để ra vẻ ta đây biết tuốt, nhưng thực ra thì nó mít đặc. Không cần phải dạy cho mình biết mây là sương mù đâu. Không phải, mây giống như cháo tấm ấy. Làm như mình chưa bao giờ được chén món cháo tấm chắc!
Quả cầu lên cao mãi, vượt lên cả tầng mây.
Mít đặc thò đầu qua thành khoang trông thấy mây ở phía dưới che lấp cả mặt đất.
- ái chà, trời ở dưới kia kìa. Chúng mình bay lộn ngược rồi.
- Sao lại lộn ngược? - tất cả đều ngạc nhiên.
- Đấy, cứ nhìn xem: trời ở dưới phía chân chúng mình, như vậy là bay lộn ngược rồi.
Biết tuốt cải chính:
- Chúng mình bay ở trên mây. Chúng mình lên cao hơn cả mây. Vì thế bây giờ, mây không ở trên mà là ở dưới chúng mình.
Mít đặc không tin. Chắc rằng mình ngồi lộn đầu xuống đất, chân chổng lên trời, chú sợ mất mất chiếc mũ nên cứ lấy tay ấn tịt xuống tận trán. Có gió thổi, quả cầu đi mau hơn, Nhưng đột nhiên các chú tí hon thấy quả cầu hạ xuống.
Các chú đâm lo:
- Tại sao lại xuống nhỉ?
Biết tuốt đáp:
- Tại vì không khí trong quả cầu bắt đầu lạnh.
Nhanh nhảu hỏi:
- Thế là chúng mình đang hạ xuống mặt đất à?
- Không - Biết tuốt trả lời - Không phải tự nhiên vô cớ mà chúng ta đem cát đi theo đâu. Chúng ta sẽ ném cát xuống và quả cầu sẽ bay lên cao ngay.
Nghe nói vậy, Ngộ nhỡ vớ ngay một bao cát và ném vào khoảng không.
Biết tuốt hét:
- Cậu làm gì thế? Ném một bao cát đầy à, cậu chẳng nghĩ gì cả! Nếu nó rơi trúng phải đầu ai thì sao?
Ngộ nhỡ đáp:
- Nó sẽ chẳng rơi vào đầu ai đâu!
- Chẳng rơi à - Mít đặc nói - Mình bảo cậu là phải mở bao cát ra trước khi ném xuống.
- Mình làm cho! - Chắc chắn nói. Và chẳng nói chẳng rằng, chú đổ ngay một bao cát vào trong khoang.
Biết tuốt thở dài:
- Thật là các cậu khôn ngoan như nhau! Mở cái bao ra rồi đổ cát vào khoang để làm gì? Cậu tưởng là quả cầu nó sẽ nhẹ hơn chăng?
- Mình có để nó ở đấy đâu! - Chắc chắn đáp và vốc từng nắm cát ra ngoài khoang.
Mất sạch quát:
- Cẩn thận đấy! Không khéo nó bắn vào mắt tớ bây giờ.
- Chắc chắn tớ không làm bắn vào mắt cậu - Chắc chắn đáp, nhưng ngay lúc ấy, Mất sạch đã bị cát phả đầy mắt.
Mọi người đều trách móc Chắc chắn trong lúc đó Ngộ nhỡ mở con dao ra và vội vàng khoét một cái lỗ thật to ở đáy khoang để cho cát rơi xuống. Nhưng mà Biết tuốt đã trông thấy và quát:
- Thôi ngay! Cậu làm cái gì thế? Cái khoang mà hỏng thì chúng ta sẽ lộn nhào xuống hết bây giờ.
Ngộ nhỡ đáp:
- Ngộ nhỡ nó không hỏng thì sao!
Biết tuốt cầm lấy con dao của Ngộ nhỡ và gắt:
- Ngộ nhỡ với Chắc chắn, hai cậu chỉ có mấy tiếng ở lỗ mồm thôi!
Cát theo cái lỗ chảy ra ngoài, quả cầu nhẹ hơn trước lại lên cao. Các chú tí hon nhìn quanh, vẻ mặt hớn hở. Các chú khoan khoái vì thấy quả cầu lại bay lên. Chỉ có chú Cáu kỉnh, con người luôn luôn bất mãn, lại làu bàu như mọi lần:
- Có bao giờ thấy như thế này không? Lên rồi xuống, lên rồi xuống. Quả cầu mà bay như vậy à?
Và không biết nói gì thêm nữa, chú liền quặc luôn với Tròn xoay đang nhá một miếng đường:
- Tại sao cậu cứ gặm đường mãi thế?
- Trong túi tớ có đường, tớ lấy ra để gặm.
- Chọn đúng lúc để gặm đường! Khi nào chúng mình hạ xuống đất, cậu tha hồ mà gặm nhấm.
- Sao tớ phải mang thêm cho nó nặng - Tròn xoay nói - Khi nào tớ nhá hết đường, quả cầu sẽ nhẹ hơn và sẽ bay cao hơn.
- Thế thì cậu cứ nhá đi - Cáu kỉnh đáp - Bọn mình xem cậu sẽ gặm đến đâu.

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 8

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 8


- Lên đi, lên đi, đừng chen chúc nhau quá, cứ đường hoàng, - Nước đường nói, - ai cũng có chỗ ngồi cả đấy.
- Cậu cũng lên đi chứ. – Mọi người giục chú.
- Các cậu cứ lên đi, mình còn thì giờ chán!
Chú đỡ người này, đẩy người nọ.
Mọi người đã yên chỗ, chỉ trừ chú.
Người ta gọi chú:
- Sao cậu không leo lên?
Chú đáp:
- Mình ở lại thì hơn. Người mình to quá, các cậu sẽ bị chật. Vả lại mình sợ nó sẽ quá tải.
- Cậu đừng sợ, không quá tải đâu.
- Không, không, các cậu cứ đi đi, mình sẽ chờ các cậu ở đây, mình mà đi thì chỉ làm rầy các cậu.
Biết tuốt liền can thiệp:
- Cậu không làm rầy ai cả, leo lên nào! Chúng ta đã quyết định bay tất cả thì tất cả cùng bay.
Nước đường đành phải thi hành nhưng có chuyện gì xảy ra đấy? Một việc thật bất ngờ: cái khoang hạ xuống đất, kéo theo cả quả cầu.
Bọ gậy ngồi trên hàng rào quan sát, thấy vậy cười phá lên:
- A ha, ra là bay thế đấy!
Nhưng Đá một cú phát cáu:
- Cậu cười cái gì thế? Chuyện tai hoạ thế mà cậu lại cười?
- Chẳng có tai hoạ nào cả, - Thuỷ tinh đáp. – Chỉ phải tội là quả cầu trù cho mười lăm người mà đi những mười sáu.
- Vậy chúng nó sẽ không bay nữa à? - Đá một cú hỏi.
- Có chứ, nhưng phải để lại dưới đất một người, - Thuỷ tinh nói.
Ruồi con nói:
- Chắc là cậu Mít đặc rồi.
Nước đường rất hài lòng vì chuyện đã xảy ra. Thực ra việc đi này làm cho chú sờ sợ. Chú nói:
- Mình đã bảo các cậu là quá tải mà. Tốt nhất là tớ tụt xuống.
Chú đã leo qua thành khoang định tụt xuống thì Biết tuốt lấy một bao cát ném xuống đất. Quả cầu bớt nặng lại lên cao. Bây giờ người ta mới hiểu tại sao Biết tuốt lại đem theo những bao cát. Mọi người cất tiếng hoan hô nhưng Biết tuốt giơ tay lên đề nghị im lặng.
- Chào tạm biệt các bạn! – chú nói rất to. – Chúng tôi bay tới những xứ sở xa xôi. Một tuần lễ nữa, chúng tôi sẽ trở về. Chào tạm biệt!
- Chào tạm biệt! Chúc các bạn lên đường mạnh khoẻ, - các chú tí hon vẫy tay vẫy mũ mãi.
Biết tuốt lấy con dao trong túi ra, cắt sợi dây buộc quả cầu vào cây dẻ, quả cầu vươn lên, sau một lát bị vướng vào cành cây, nó lại thoát ra và lẹ làng vút lên cao.
Các chú tí hon reo:
- Hoan hô! Biết tuốt và các bạn muôn năm!
Các chú hoan hô, tung mũ lên trời. Các cô vui mừng nhảy múa. Ruồi con và Cúc vàng ôm chầm lấy nhau còn Mẫu đơn thì khóc.
Trong khi đó, quả cầu lên cao mãi. Gió đẩy nó đi tới. Chẳng bao lâu, nó chỉ còn là một vệt nhỏ mờ nhạt trên nền trời xanh thẳm. Thuỷ tinh leo lên mái nhà, quan sát quả cầu qua ống viễn kính. Thi sỹ Hoa giấy đứng cạnh nhà thiên văn. tay chắp trên ngực, vẻ chăm chú nhìn đám đông vui nhộn. Đột nhiên chú dang tay ra và kêu:
- Các bạn nghe tôi đọc thơ nhé!
Tức thì tiếng ồn ào dịu hẳn. Ai cũng ngẩng đầu, đăm đăm nhìn Hoa giấy.
Các chú tí hon khe khẽ nhắc lại:
- Cậu ấy sắp ngâm thơ cho chúng ta đấy!
Hoa giấy chờ cho thật yên lặng rồi giơ tay về phía quả cầu đang mất hút, chú lại lặp lại một lần nữa:
- Nghe thơ đây nhé!
Và chú bắt đầu ngâm:

Quả cầu vĩ đại căng hơi
Trời cao vút tới bồi hồi lòng ta.
Tự hào như cánh chim xa
Tầng không ta vượt, bay qua ruộng đồng.
Bay qua biển, bay qua sông,
Chúng ta đâu có nản lòng, bạn ơi!

Người ta la hét, người ta hoan hô. Các chú tí hon công kênh Hoa giấy về tận nhà chú. Các cô tí hon ném hoa vào người chú khi chú đi qua. Người ta ca ngợi chú, làm như chính chú là người sáng chế ra quả cầu và chú đã bay vút lên trời cao vậy. Ai nấy đều thuộc lòng bài thơ của chú và ca hát mãi ngoài đường phố.
Đến tận chiều tối, mấy câu thơ cuối cùng của chú vẫn được ngâm nga khắp đó đây:

Bay qua biển, bay qua sông,
Chúng ta đâu có nản lòng, bạn ơi!

Nicolainoxop - Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn - Chương 7

Nicolainoxop

Cuộc phiêu lưu của Mít Đặc và các bạn

Chương 7


Tròn xoay diện bộ quần áo sang nhất. Đối với việc quần áo thì mấy chiếc túi được Tròn xoay đánh giá cao nhất. Quần áo càng nhiều túi thì càng sang trọng. Bộ quần áo tốt nhất chú diện hôm nay có những mười bảy cái túi. Chiếc áo có mười túi: hai cái ở trên ngực, hai cái nằm chéo trước bụng, hai cái ở hai bên, hai cái ở mé trong và một cái ở giữa lưng cho kín đáo. Chiếc quần có hai túi đằng trước, hai túi đằng sau, hai cái hai bên và một cái trên đầu gối. Số là ở Thành phố Hoa, chỉ những nhà quay phim mới có đến mười bảy cái túi áo túi quần trong đó có một cái ở đầu gối.
Nước đường mặc quần áo kẻ ô vuông. Bao giờ chú cũng mặc quần áo kẻ ô vuông: quần kẻ ô, áo kẻ ô. Hễ nhìn thấy chú ở đằng xa đi tới, các chú tí hon lại kháo nhau: "Kìa thằng bàn cờ". Ngộ nhỡ ăn mặc như kiểu đi trượt tuyết. Chú nghĩ khi đi du lịch thì chẳng có cách ăn mặc nào tiện hơn thế cả. Chắc chắn mặc áo kẻ sọc, ống quần cũng kẻ sọc làm người ta cữ ngỡ chú là cái đệm giường. Còn Mất sạch chẳng tìm thấy mũ áo ở đâu vì chú hay để đồ đạc vương vãi lung tung. May sao, cuối cùng chú tìm ra chiếc mũ ở dưới gầm giường.
Thuốc nước đã khuân bút vẽ và mực màu lên khoang ngồi vì chú định vẽ tất cả những cảnh chú tháy trên đường đi. Kèn đồng thì mang cây sáo. Bác sĩ Thuốc viên đem túi thuốc đi theo vì chú hay lo xa: nếu có ai đau ốm dọc đường thì chú phải lo chạy chữa.
Chưa đến sáu giờ mà quanh vườn đã đông kín những người. Những kẻ tò mò leo lên cả hàng rào và các mái nhà lân cận để xem cho rõ.
Nhanh nhảu là người leo lên khoang đầu tiên, chú trọn một chỗ ngồi rõ tốt. Theo sau chú là Mít đặc.
Những người tò mò bàn tán:
- Trông kìa! Bọn nó bắt đầu leo lên ngồi vào chỗ rồi!
- Sao các cậu lại leo lên khoang hả? - Biết tuốt nói - Xuống đi, còn sớm lắm.
- Sao lại còn sớm? - Mít đặc bảo - Có khi bay được rồi!
- à! Mít đặc hiểu rõ nhiều! Trước khi đi, phải cho khí nóng vào khinh khí cầu đã.
Nhanh nhảu hỏi:
- Khí nóng à? Tại sao?
- Tại vì khí nóng nhẹ hơn khí lạnh. Khi nào khinh khí cầu đầy khí nóng, khí nóng sẽ bay lên và kéo luôn cả khinh khí cầu - Biết tuốt giải thích.
- Như vậy cần có khí nóng nữa! - Mít đặc nói bằng giọng ngao ngán rồi chú cùng Nhanh nhảu tụt xuống một cách miễn cưỡng.
Có tiếng nói trên mái nhà:
- Xem kìa, các chú đã xuống rồi, đã thay đổi ý kiến rồi!
Có tiếng đáp lại trên mái nhà khác:
- Các chú lo xa đấy, quả bóng còn nằm lù lù kia mà. Các chú cứ bỡn cợt chúng ta hoài.
Biết tuốt bảo các bạn:
- Phải nhét cát đầy các bao và đặt lên khoang.
Nhanh nhảu, Lặng lẽ, Ngộ nhỡ và các chú khác thi hành ngay lập tức.
Những nhà quan sát ngơ ngác, kháo nhau:
- Các chú đang làm cái gì thế nhỉ? Đem những bao cát lên khoang làm gì?
Đá một cú ngồi vắt vẻo trên hàng rào, hỏi:
- Này, bao cát dùng để làm gì thế ?
Mít đặc đáp:
- Để ném vào đầu các cậu khi chúng tớ lên tới chín tầng mây đấy.
Để làm gì à? Dĩ nhiên là chú cũng tịt mít. Nhưng dù sao chú cũng cứ bịa chuyện ra được như mọi lần khác.
Đá một cú lại gọi Mít đặc để chế giễu:
- Các cậu phải trèo lên mây chứ!
Bọ gậy ngồi bên Đá một cú, cười mỉa:
- Chắc là chúng nó sợ, nên mới muốn cho những bao cát bay thay chúng nó.
Mọi người đều cười:
- Rõ ràng là các chú sợ. Mà sợ cái quái gì kia chứ, làm thế nào thì làm, quả bóng có bay lên đâu!
- Biết đâu đấy! Có thể có sắp bay lên chưa chừng - một cô tí hon cùng nhòm qua kẽ rào với các bạn khẽ thủ thỉ.
Trong lúc đó, Biết tuốt cho đốt lửa lên ở giữa sân. Bu loong và Đinh vít khiêng từ trong xướng ra một cái nồi to bằng đồng và đặt lên trên ngọn lửa. Cái nồi này hai chú đã làm từ lâu và dùng để đốt nóng khí. Một cái bơm gắn liền một đầu ống vào hông nồi, đưa không khí vào trong nồi để đun cho nóng rồi dẫn khí nóng ra ngoài qua cái lỗ hổng ở vung nồi.
Dĩ nhiên là các cô chú tí hon đến dự lễ khởi hành không hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện cho nên mỗi người có một giả thuyết riêng.
Cô Hoa cúc nói:
- Chắc là họ nấu cháo để chén trước khi đi đấy.
- Có lẽ - Bọ gậy đáp - Thử đặt cậu vào địa vị họ xem: lẽ nào cậu không chén trước khi lên đường đi du lịch như họ?
- Đúng rồi! Có lẽ đây là lần cuối cùng - Hoa cúc đồng ý.
- Sao, lần cuối cùng gì?
- Chúng nó chén lần này là lần cuối cùng. Quả cầu mà vỡ là chúng nó đi đứt.
Đá một cú khuyên giải:
- Đừng lo, nó không vỡ đâu. Muốn cho nó vỡ thì trước hết phải cho nó bay lên đã chứ, đằng này nó cứ nằm ì cả tuần lễ ở trong sân kia mà, có bay đi đâu.
- Nhưng bây giờ nó sắp bay rồi - Cúc vàng quả quyết nói, cô cũng đến dự lễ khởi hành với Ruồi con.
Chẳng bao lâu mọi người đâm ra cãi nhau: chỉ việc người này nói là "quả cầu sắp bay" là lập tức có người đáp lại "không bay" và ngược lại. Tiếng tranh cãi ồn ào, không ai đồng ý với ai cả. Trên một nóc nhà, cuộc đấu khẩu dữ dội đến nỗi có hai chú tí hon xoay ra đấm đá nhau, phải dùng hết cách - kể cả giội nước lạnh vào người - mới can ngăn được các chú.
Bây giờ không khí trong nồi đã nóng và Biết tuốt nghĩ là đã đến lúc bơm vào quả cầu rồi. Nhưng trước khi bơm đầy khí nóng vào quả cầu thì phải tháo khí lạnh ra đã. Biết tuốt cởi sợi dây, lập tức khí lạnh thoát ra, rít lên như tiếng còi. Các chú tí hon quay lại nhìn, quả cầu xẹp xuống rất nhanh và mềm nhũn, nhăn nheo như quả lê khô rồi biến mất trong đáy khoang. Chỉ còn trơ lại chiếc khoang bằng vỏ cây ngoài có phủ cái lưới.
Một hồi cười giòn giã nổi lên. Ai cũng cười hể hả, cả những người cho rằng quả cầu sẽ bay lẫn những người cam đoan là nó không bay. Tịt mũi cười đến nỗi chú ngã nhào từ mái nhà xuống đất. Lập tức một cái bướu mọc lên trên gáy chú. May sao, bác sĩ Thuốc viên đứng đấy và bôi ngay i-ốt cho chú.
Quanh đó có tiếng thét:
- Bọn nó bay đi thế đấy! Quả bóng của Biết tuốt đấy mà. Loay hoay cả tuần lễ, thế rồi vỡ bung ra. Thật là vỡ bụng vì cười mất. Cả đời mình chưa bao giờ được một trận cười như vậy!
Nhưng mà BIết tuốt cũng chằng buồn nghe lời họ nói. Chú nối liền cái nồi với quả cầu bằng một chiếc ống dài rồi ra lệnh bơm. Không khí được bơm vào nồi và khí nóng từ nồi qua cái ống vào quả cầu. Người ta thấy quả cầu trong tấm lưới lớn dần lên và nhấc khỏi khoang gỗ.
- Nhìn kìa! - Khán giả vui mừng - Họ lại thổi phồng lên rồi. Họ điên chắc, nó lại sắp nổ bung ra thôi!
Không ai tin là quả cầu sẽ bay cả. Nhưng nó vẫn to dần, vượt ra khỏi cái khoang và ngồi lên trên như một quả dưa đỏ khổng lồ đặt lên cái đĩa. Rồi nó từ từ bay lên cao, làm căng các sợi dây buộc tấm lưới vào khoang gỗ. Mọi người đều trông và đều hiểu rõ là bây giờ không ai kéo quả cầu bằng dây nữa. Một tiếng "ồ" kinh ngạc thoát ra từ lồng ngực của tất cả mọi người.
Hoa cúc vỗ tay và hoan hô mãi.
- Im đi! - Đá một cú càu nhàu.
- Thế cậu không trông thấy nó bay à?
- Chưa! Nhìn kìa, nó vẫn dính vào khoang. Cậu tưởng là nó có thể nâng cái khoang lên được sao, nhất là trong khoang lại có bằng ấy con người?
Đá một cú vừa nói dứt lời thì đã thấy qả cầu đã được thổi to hơn, bay lên chút nữa và nhấc cái khoang rời khỏi mặt đất. Chú không thể nhịn được nữa, chú la lên, hét lên:
- Cẩn thận, giữ lấy nó! Nó sắp bay mất kìa, các cậu làm cái gì thế?
Nhưng cái khoang bị cột chặt vào cây dẻ để cho quả cầu khỏi bay lên nên nó chỉ nhích lên quá mặt đất một tí thôi và thế là hết.
Người ta la hét khắp nơi:
- Hoan hô! Hoan hô! Hoan hô Biết tuốt! Hoan hô quả cầu! Họ thôi quả cầu bằng cái gì thế nhỉ? Chắc là bằng hơi nước thôi!
Bây giờ mọi người mới tin là quả cầu sắp bay lên.